lundi 24 décembre 2012

Cám ơn yahoo.vn.


Sống ở nước ngoài tuy đã lâu năm, từ thập niên 80, nhưng tôi luôn chuộng những gì đến từ Việt Nam, của Việt Nam.
Trong các bữa ăn, từ hạt gạo cho đến chén nước mắm, tôi và nhà tôi luôn cố gắng tìm mua từ các khu chợ Việt, các hàng hóa made in Vietnam. Rau cải, tôm cá đông lạnh… nhiều phần là không tươi và không ngon so với hàng Thái Lan hay của các nước khác, nhưng tôi vẫn dành một ưu tiên cho hàng hóa của VN.
Trong những ngày cuối năm, thằng con trai của chúng tôi, đang học những tháng cuối của chương trình kỹ sư tại một « Trường lớn » của nước Pháp, có nhu cầu đi thực tập ở một xí nghiệp, nếu là xí nghiệp của nước ngoài thì tốt. Tôi khuyên nó nên tìm một xí nghiệp ở VN để thực tập. Tôi muốn tạo cho con mình một cơ hội để « tìm về nguồn », tự nó tìm hiểu để biết nó xuất thân từ đâu. Tôi nghĩ rằng, chỉ khi làm vậy mình mới có thể đặt một kỳ vọng về sự « gắn bó » với VN ở các quyết định tương lai sau này của nó.
Nhưng thực tế đã làm tôi đắn đo. Đối với VN, không có một cái gì là bền vững, là chắc chắn, lâu dài.
Hình như nhà tôi chưa bao giờ, hoặc là rất hiếm hoi, ăn được hạt gạo có cùng một phẩm chất từ các bao gạo đến từ VN. Có đợt thì hạt gạo cứng, lúc thì gạo nát, lúc thì có trấu… Trên nhãn hiệu là « gạo thơm thuợng hạn », giá luôn đắt hơn các loại gạo khác, nhưng năm khi mười họa mới ăn được chén cơm « thơm » đúng nghĩa « thuợng hạn ».
Nước mắm cũng vậy. Nhãn hiệu « Phú Quốc », « Phan Thiết »… nhưng tôi chưa bao giờ được nếm lại mùi nước mắm mà tôi đã từng chan vào tô cháo cá ở chợ Rạch Giá năm xưa. Nhà tôi là dân Nha Trang, dân biển rành nghề mắm, luôn nói rằng mấy chai nước mắm đó là « đồ giả ».
Tôi cũng tin là « đồ giả ». Nhưng kệ, cũng mua, vì nó « made in Vietnam ». Con buôn mà, lợi nhuận là trên hết.
Nhưng thái độ nhà nước CSVN làm tôi từ thất vọng sang tuyệt vọng.
Về chính trị, bỏ qua, không nói.
Tôi đã “chơi” blog khá lâu. Blog đầu tiên của tôi là blog Yahoo Việt Nam. Không hiểu lý do gì (chắc là chính trị) blog Yahoo này bị dẹp bỏ. Tôi mất biết bao nhiêu bài vỡ trên đó không lấy lại được. Tôi có ý định chơi qua blog khác, như Google, để ổn định hơn. Nhưng sau đó, Yahoo Việt Nam chuyển sang dạng khác, tức dạng hiện nay, tôi cũng đi theo cho đến hôm nay. Hiện nay trên blog này tôi viết trên 200 bài dài ngắn khác nhau, tương đương một cuốn sách 500 trang A4.
Bây giờ thấy có thông báo: blog yahoo Vietnam sẽ đóng của vào này 17-1-2013.
Thì cũng không nhằm nhò gì. Tôi đã chuyển sang blog khác từ lâu (facebook), có gì mà luyến tiếc. Mặt khác, blog yahoo Vietnam không có bao nhiêu người chơi.
Điều quan trọng mà tôi đã nhận định là: Đối với VN, không có một cái gì là bền vững, là chắc chắn, lâu dài.
Ở VN, tất cả chỉ là tạm bợ. Không có gì chắc chắn, lâu dài. Tất cả chỉ “ăn sổi ở thì”. Phẩm chất ở thực phẩm của VN đã cho ta thấy tâm lý này. Nhưng tâm trạng này hiển hiện nơi các chính sách ở tầm mức quốc gia. Các trụ cột chính của kinh tế VN hiện nay, như từ hơn 3 thập niên trước, vẫn là: khai thác khoáng sản, “quĩ đất”, “quĩ nhân lực” và nguồn “kiều hối”.  Khoáng sản khai thác đã cạn kiệt. “Quĩ đất” lần hồi cũng cạn vì không thể tiếp tục mãi chính sách truất hữu đất của dân trong khi thị trường nhà đất đang bị khủng hoảng nặng mà sự bất mãn của người dân ngày càng tăng cao. Quĩ « nhân lực », tức ngân sách lấy từ « xuất khẩu lao động », do khủng hoảng kinh tế toàn cầu, con số người lao động VN ở các nước bị mất việc làm, phải trở về nước, tạo thêm gánh nặng cho xã hội. Chỉ còn trông chờ vào nguồn “kiều hối”, tức nguồn tiền từ những người bỏ nước ra đi sau 1975. Nhưng nguồn kiều hối không phải là một nguồn suối bất tận. Những người ra đi năm 1975, một số đã lớn tuổi và đã chết, phần còn lại, là lứa tuổi thanh niên của ngày xưa, cũng sắp bước vào tuổi hưu trí.
Đến nay VN vẫn chưa xây dựng được một khung sườn và mô hình xã hội, chính trị, kinh tế… để phục vụ cho một chính sách phát triển lâu dài và bền vững.
Điều này thể hiện tâm lý “ăn sổi ở thì” của những người lãnh đạo. Trụ được bao lâu thì hay bấy lâu. Tham nhũng, vơ vét do đó là chủ trương chính của mọi tầng lớp lãnh đạo.
Nhưng nó sẽ để lại hệ quả lâu dài cho đất nước VN. Trước hết là một đất nước tan hoang vì môi trường tàn phá. Nếu tâm lý này (ăn sổi ở thì) trở thành tâm lý chung của xã hội thì đó là thách thức lớn của những người còn quan tâm đến đất nước sau này.

Vì vậy, tôi vẫn tiếp tục khuyến khích cho con tôi đi tìm một xí nghiệp ở VN để thực tập. Tôi hy vọng nó sẽ được sự giúp đỡ của những người trách nhiệm, hay các viên chức nhà nước hữu quan. Phải tạo cho những đứa trẻ này một tự do tối thiểu, một môi trường học tập dễ dàng, để nó tìm tòi và học hỏi, vì đó là cách đơn giản và ít tốn kém nhứt để tạo sự gắn bó các thế hệ thứ hai, thứ ba… với đất nước của nó.
Đừng đốt cháy niềm tin và lòng yêu thuơng của con người Việt Nam về đất nước Việt Nam.

Tôi tin vào tình người. 
Blog mới của tôi là:
Xin trân trọng giới thiệu cùng các bạn.
Thân mến chúc mọi người một mùa Giáng sinh an lành, chan hòa hạnh phúc.

Aucun commentaire:

Enregistrer un commentaire

Remarque : Seul un membre de ce blog est autorisé à enregistrer un commentaire.