mardi 20 décembre 2016

Nhật ký tháng năm 2016

4-5
Đất nước mình rồi sẽ về đâu
Bốn ngàn năm dân không chịu lớn
Ngàn năm trước con trâu đi trước
Ngàn năm sau theo đảng kéo cày
Đất nước mình rồi sẽ về đâu
Bao trí thức cái đầu không mở
Bốn thập niên chập chờn thức ngủ
Trong giấc mơ “đứng dậy sáng lòa”
Hỡi những “anh hùng” mới hôm qua
Cuba, Afghanistan, Việt Nam, IS...
Thắng Mỹ, Nga… thực dân, đế quốc...
Rồi về đâu, dân tộc về đâu...
Học được gì những cuộc bể dâu
Nước Nhật, nước Đức… là bằng chứng
Thua nhục nhã tưởng không thể đứng
Mà hôm nay "vùng dậy sáng lòa"
Đất nước mình rồi sẽ về đâu
Khi tất cả sống bằng bánh vẽ
Bốn ngàn năm mơ hồ số lẻ
Trong chén cơm thực tế âu lo
Đất nước mình rồi sẽ về đâu
Rừng đã hết và biển đã chết
Ruộng cằn khô, sông hồ cạn kiệt
Còn mắt người ướt đẫm hoang tàn
Đất nước mình về đâu, về đâu…
Lãnh đạo một tập đoàn mông muội
Chung quanh một lũ bồi luồn cúi
Bút phun ra nọc độc thay lời
Đất nước mình về đâu, về đâu
Chung quanh ta là rồng, là hổ…
Nhìn lại, ta chưa hề mắc cỡ
Vẫn ễnh ương muốn lớn hơn bò
Đất nước mình về đâu, về đâu
Khi dối trá mệnh danh trí thức
Khi đảo lộn luân thường, đạo đức
Trong đời thường cái ác lên ngôi…
Đất nước rồi tan rã em ơi !
Tổ quốc không còn gì níu kéo
Tổ quốc có nghĩa là cường bạo
Vì tổ quốc đã bị tiếm danh...
Để lại gì cho con cháu mai sau
Giấy nợ đã giao từ bụng mẹ
Di chúc những hoang đường sách sử
Mối oan thù mấy kiếp chưa tan...

5-5
Nghe nói là Việt Nam thành lập Hội đồng Quốc gia về khoa học, qui tụ gồm 30 viện nghiên cứu và trên 100 khoa học gia để tìm hiểu nguyên nhân cá chết ở miền Trung VN. Cũng nghe nói là VN mời khoa học gia Mỹ, Do Thái và Đức tiếp tay cho việc này.
Theo tôi, những chuyện rùm beng thế này chỉ là "màu mè", mục đích cho mọi người biết là nhà nước có quan tâm đến vấn đề.
Mà từ chuyện "quan tâm" đến việc "đi tìm sự thật" cách nhau xa.
Để đi tìm sự thật người ta chỉ cần giao công việc cho một (hay hai) trung tâm nghiên cứu quốc tế có uy tín là đủ. Từ những kết quả này VN có thể phạt vạ, thậm chí đóng cửa hay hạn chế hoạt động của nhà máy gây ô nhiễm.
Hàng chục viện nghiên cứu, hàng trăm khoa học gia tập trung vào một công việc "xoàng" như vậy, mục tiêu của lãnh đạo VN chắc phải là chỗ khác.
Theo tôi, du khách nước ngoài đến VN từ nay sắp tới sẽ sụt giảm nghiêm trọng. Vụ cá chết nổi trắng bãi biển, 250 cây số, cho thấy nước biển đã không còn an toàn trên bình diện rộng.
Hơn một tháng qua, cá biển vẫn tiếp tục chết. Trong lúc nhà nước loay hoay thành lập đội ngũ nghiên cứu.
Đến một lúc nào đó vùng biển này sẽ không còn cá trong khi vùng lân cận, 500 cây số, có thể bị ô nhiễm nặng.
Bãi biển VN không còn là nơi nghỉ hè tắm mát mà sẽ là nơi đưa người vào vòng bệnh tật nan y.
Nay mai dân VN cũng sẽ không đi du lịch các vùng biển miền Trung nữa.
Vì vậy nhà nước phải cân nhắc lựa chọn.

6-5
Đến hôm nay mà kết quả thử nghiệm vẫn chưa có, trong lúc LHQ đề nghị giúp đỡ mà nhà nước VN câm miệng như hến, điều này cho phép ta kết luận: một là nhà nước VN đã từ nhiệm. Hai là nhà nước này đã ăn tiền của Formosa ngập mặt.
Ta thấy nhà nước VN đi đâu cũng ngữa nón ăn xin. Vụ hạn hán ở đồng bằng sông Cửu Long nhà nước CSVN xem là một dịp may để vòi tiền LHQ. Cuối cùng LHQ "lòi" ra khoảng trên 40 triệu đô la.
Vậy mà khi vị đại diện LHQ, đang lúc ở Bến Tre quan sát vụ hạn, lên tiếng nếu VN nhờ thì LHQ sẽ giúp. Đúng là chó chê... c. Bởi vì đây là dịp để VN nhận thêm tiền giúp đỡ từ LHQ. Điều này chỉ có thể giải thích là Formosa đã rải tiền khắp nơi rồi.
Vì vậy, đề nghị bà con cô bác đi biểu tình sắp tới, hô khẩu hiệu yêu cầu nhà nước VN nhận lời để LHQ gởi chuyên gia tới giúp dân nghèo Hà Tình và vùng chung quanh.
7-5
Việt Nam đang cắt cổ con gà đẻ trứng vàng của mình.
Không biết khu công nghiệp thuộc Vũng Áng sẽ đóng góp bao nhiêu vào GDP của Việt Nam ? Chưa tính được, vì khu công nghiệp chưa đi vào hoạt động. Chuyện tính được là con gà đẻ trứng vàng "kỹ nghệ du lịch", đang đóng góp hàng năm trên 10% GDP, có thể nay mai sẽ bị nhà nước CSVN cắt cổ làm món "xé phai" cho tập đoàn Formosa nhậu. Đó là chưa nói đến "nồi cơm" của hàng chục ngàn gia đình ngư dân sinh sống trên vùng biển dài trên 250 cây số cũng sẽ bị nhà nước đập bể.
Một bài báo trên Pháp Luật ghi lại lời của viên chủ tịch xã thuộc tỉnh Quảng Bình, cho biết là rạng san hô khổng lồ cách bờ biển khoảng 2 hải lý của vùng biển này đã chết. Dĩ nhiên cùng với những sinh vật khác như cá, ốc, vẹm biển... Nhà báo tháp tùng thợ lặn chứng kiến những xác cá, ốc cùng những sinh vật khác được thợ lặn đưa từ đáy biển lên tàu. Theo lời thợ lặn, cá chết sắp lớp dưới đáy biển.
Thông thường, những sinh vật chết dưới biển, xác sẽ không tồn tại được lâu. Những sinh vật sống khác như cá, tôm, cua... sẽ rỉa xác con vật chết. Đó cũng là chu kỳ sinh trưởng và hủy diệt của sinh vật biển.
Kết luận gì ở việc này ?
Khi mà xác cá từ nhiều tuần qua vẫn không bị những sinh vật khác rỉa, có nghĩa là trong vùng biển đó không còn tồn tại sinh vật nào khác. Tức là môi trường biển đã chết.
Những con người sống vào biển rồi cũng sẽ chết, chỉ sớm hay muộn.
Có những cái chết khác nhau. Có những cái chết "cấp tính", do ăn những chất hóa học đọng trong thân thể tôm, cá, cua... nuôi trong khu vực. Có những cái chết dài lâu, do bệnh nan y, gây ra do các tạp chất kim loại nặng. Chu kỳ phân hủy của các tạp chất này từ vài năm đến vài chục năm. Tức là, các thế hệ con cháu, chít chắt... của dân sinh sống trong vùng này đều bị ảnh hưởng. Mà chất thải không chấm dứt. Khi mà khu công nghiệp còn hoạt động thì chất độc vẫn tiếp tục thải ra.
Tức là trong tương lai VN sẽ gánh thêm một gánh nặng, ngoài những người già, trẻ thơ... nay lại thêm một tầng lớp người trẻ mắc bệnh nan y. 100 nhà máy Formosa đóng thuế cũng không đủ trả tiền thuốc thang nhập vào để chữa trị.
Đó là hệ quả của sự thất bại trong chiến lược phát triển của "đỉnh cao trí tuệ".
Người ta "trồng cây gì, nuôi con gì" chỉ thành công khi nào môi trường được tuyệt đối bảo vệ. Ngay trong lúc viết những giòng chữ này, sản phẩm cá, tôm của VN nhập ở các nước Âu, Mỹ, Nhật, Hàn, Đài Loan... đồng loạt bị trả về. Lý do là nồng độ thuốc kháng sinh quá cao. Nếu không là sản phẩm bị ô nhiễm. Trong khi tin tức cho biết những bè nuôi cá của dân chết hàng loạt. Khu vực biển miền Trung thì đã biết nguyên nhân. Các bè cá trên sông La Ngà cũng chết hàng loạt.
Cá chết thì người ta đổ thuốc (kháng sinh) trị bệnh cho cá tôm ngừng chết. Rốt cục thì tôm, cá cũng không bán được.
Tầm nhìn không xa hơn thửa ruộng đã khiến việc nuôi con gì, trồng cây gì... trở thành việc quẩn quanh từ 4 thập niên.
Đồng bằng sông Cửu Long vừa bị hạn, vừa bị nhiễm mặn, trong lúc sông Cửu Long cạn giòng. Vì vậy mới lộ ra vô số thảm cảnh. Bây giờ có người khuyến cáo bỏ trồng lúa, chuyển qua nuôi tôm, cua. Nhưng được bao lâu ?
Vấn đề là phải có cái nhìn xa hơn, thế nào để cho tỉ lệ thành phần nông dân, ngư dân... ngày càng ít trong xã hội. Không có một xã hội phát triển nào mà thành phần nông, ngư dân chiếm trên 15% dân số. Ở VN, con sô này vẫn còn cao ngất ngưỡng.
Tức là mọi vấn đề phát triển bềnh vững tụ ở hai bước chân: phát triển kinh tế đồng bộ với cải tổ giáo dục.
Các mô hình phát triển của Nhật, Đài Loan, Hàn quốc, Singapour... là như vậy.
Các nước Hàn, Đài Loan... ban đầu phát triển căn bản đặt ở nghề nông. Sau đó bắt qua kỹ nghệ, nhưng thành công là chủ ở việc đào tạo con người. Mỗi người thanh niên nam nữ, vốn là con cháu của những người nông dân trước kia, khi tốt nghiệp đại học phải có công việc tương ứng cho họ. Tức là các ngành công nghệ, khoa học kỹ thuật... phải được phát triển.
Nếu nhìn về thời VNCH, ta thấy nền tảng công kỹ nghệ hóa chất, dược phẩm, cơ khí, đóng tàu, ngân hàng, dịch vụ... đã được bắt rể vững chắc. Những trường đại học như Phú Thọ, Y khoa, Dược khoa, Luật khoa, Kinh tế, Sư phạm... đã đào tạo ra những chuyên gia sẵn sàng phục vụ để xây dựng đất nước. Lý ra đó là "bàn phóng" để VN phát triển "thành rồng".
Thất bại của VN là đến từ người cộng sản VN. Họ đạp phá, cào bằng tất cả. Họ coi trời bằng vung mà không biết trí tuệ của mình chỉ là ếch ngồi đáy giếng. Đến bây giờ mà vẫn huênh hoang với những chiến thắng, với "rũ bùn đứng dậy sáng lòa"...
Thử nhìn qua Afghanistan. Có dân tộc nào "anh hùng" bằng dân tộc này ? Đánh đuổi thực dân Anh, sau đó đánh đuổi Nga, rồi tấn công Mỹ (New York 11-9), cuối cùng đuổi Mỹ ra khỏi đất nước. Hay là nhìn đám Hồi giáo cực đoan IS. Họ "anh hùng" đâu thua cán binh cộng sản?
Thắng Mỹ rồi thì được cái gì ?
Trong khi những dân tộc Nhật, Đức... là hai dân tộc đã thua Mỹ, thua nhục nhã.
Thế chiến Thứ II đã chôn hai dân tộc này xuống bùn đen. Vậy mà 4 thập niên sau họ đã "đứng dậy sáng lòa".
So sánh VN với Nhật và Đức, hay với Afghanistan, đều đúng, với những tương phản rõ nét.
Tôi cho rằng đến bây giờ đã quá trễ để có thể thay đổi một cái gì đó ở VN, ngoài việc xóa hết làm lại từ đầu.
Tôi dự tính viết góp ý để xây dựng lại Sài Gòn trở thành "Hòn ngọc Viễn đông", như danh nghĩa ngày xưa mà Pháp đã đặt cho thành phố này. Khi nhìn lại thì thấy vô ích. Họ kêu gọi góp ý nhưng ý chưa góp thì họ đã đập phá Sài Gòn như họ muốn rồi.
Bây giờ, hơn một tháng mà kết quả nghiên cứu nước biển Vũng Áng vẫn chưa có. Trong khi đó VN lại im lặng trước đề nghị giúp đỡ của viên chức Liên hiệp quốc.
Tức là lãnh đạo CSVN vẫn chủ trương cai trị đất nước bằng dối trá, bằng sự đàn áp, đánh đập. Cuộc biểu tình tuần rồi cho ta thấy CSVN đã sử dụng những phương pháp đàn áp đê tiện nhứt. Đó là sử dụng một thành thần dân tộc này để chống lại một thành phần dân tộc khác. Đó là một hình thức (tân tiến) của đấu tranh giai cấp. Múc đích là gì ? Là để bảo vệ thành phần tài phiệt quốc tế, ngay cả lúc thành phần này tàn phá đất nước của mình.
Đất nước này chỉ thấy hai con đường: Một là dân tộc này xuôi tay, cam tâm một cổ hai tròng, làm nô lệ cho tài phiệt nước ngoài và bọn ma cô lãnh đạo. Hai là phản kháng lại, để làm chủ vận mạng của chính cá nhân và đất nước mình.

9-5
Ông Huy Đức nói « buộc tội cá chết cho Formosa trong lúc này là một việc làm thật dễ » để người ta « gỡ gạc chút uy tín » và « nhận được sự tung hô ».
Đọc câu : "Những gì Formosa đã làm thật đáng báo động nhưng những điều họ sẽ làm còn đáng sợ hơn." Trong bài viết cho thấy Huy Đức cũng đang làm những điều mà người ta đã làm. Không biết tác giả có « gỡ gạc chút uy tín » và « được sự tung hô » hay không ?
Tôi thấy thì chẳng ai "buộc tội" cho Formosa hết cả. Cá chết trắng biển là bằng chứng. Phó giám đốc truyền thông Formosa đã mặc nhiên nhìn nhận, và thách thức dân VN "chọn cá hay chọn thép", đó là bằng chứng. Ngay cả hành vi xin lỗi của tập đoàn giám đốc Formosa mặc nhiên cũng là bằng chứng. Và ngay cả ý kiến của tác giả dẫn trên cũng là bằng chứng.
Tôi không nghĩ là những "Facebookers" muốn được "tung hô" hay ai đó muốn « gỡ gạc chút uy tín ». Thấy người dân khổ như vậy mà không lên tiếng, không biểu tình, tôi sợ là lương tâm người Việt có vấn đề.
Sẵn tiện, tôi cũng thấy tác giả hơi lạm dụng từ ngữ "pháp quyền" trong bài viết.
Ở đây tạm chấp nhận khái niệm "nhà nước pháp quyền" có ý nghĩa tương đương với "Etat de droit" và « pháp quyền » là « "Rule of law". Một cách đơn giản, « Etat de droit » có ý nghĩa là nhà nước được xây dựng trên một hệ thống luật lệ mà mọi quyền lực nhà nước đều chịu sự kiểm soát của luật. « Rule of law » có nghĩa là « thượng tôn pháp luật ».
Theo tôi, các cách sử dụng từ "pháp quyền" của tác giả trong bài đều có vấn đề.
Thí dụ câu: "Nhà nước kém pháp quyền".
Nếu hiểu thế nào là "nhà nước pháp quyền" – « Etat de droit » - thì không ai sử dụng từ "kém" như tác giả. Người ta chỉ nói "nhà nước" (Việt Nam) là (hay không là) một "nhà nước pháp quyền". Hoặc là A, hoặc không là A, chớ không thể nào có việc "kém A".
Người ta có thể nói « nền pháp quyền của VN chưa hoàn chỉnh ».
Một thí dụ, vấn đề liên quan các nước chung quanh Biển Đông. Bộ trưởng bộ ngoại giao Nhật vừa qua có thăm viếng VN, diễn văn có nhấn mạnh các nước cần phải tôn trọng « rule of law ». Với mục đích kêu gọi các nước làm áp lực TQ tôn trọng phán quyết sắp tới của Tòa CPA. Trường hợp này không thể dịch « rule of law » là « pháp quyền » như đã thấy trên báo chí. Hợp lý là phải dịch là « thuợng tôn pháp luật ».
Nhưng để dễ hiểu, câu trên nên viết là "luật pháp không được tôn trọng đúng mức".
Thí dụ tiếp, ở câu : " Vì kinh tế thị trường vận hành mà thiếu vắng nhà nước pháp quyền...".
Câu trên đã nói "nhà nước kém pháp quyền", câu sau lại nói "thiếu vắng nhà nước pháp quyền". Tác giả đã mâu thuẩn. "Kém", dầu ít, nhưng là có. Còn "thiếu vắng" là không có.
Ngay cả câu "thiếu vắng nhà nước pháp quyền" cách dùng chữ cũng không phù hợp. Lý ra phải viết " Vì kinh tế thị trường vận hành mà thiếu vắng một "hệ thống pháp luật" phù hợp." Ta cũng có thể viết (hàn lâm): " Vì kinh tế thị trường vận hành mà thiếu vắng một "pháp chế" phù hợp."
Thí dụ khác: "...trong những vấn đề như bảo vệ môi trường, nhà nước pháp quyền cũng chưa đủ để ngăn chặn những kẻ vì tiền nếu thiếu vai trò của xã hội dân sự."
Tương tự như các thí dụ trên, các từ "kém", "thiếu vắng", "chưa đủ"... không phù hợp để đi chung với khái niệm "pháp quyền".
Câu này, để dễ hiểu, nên viết là "...trong những vấn đề như bảo vệ môi trường, pháp luật cũng chưa đủ để ngăn chặn những kẻ vì tiền nếu thiếu vai trò của xã hội dân sự."
Tôi thấy người Việt hay « lấn cấn » ở các từ pháp quyền, nhà nước pháp quyền, dân chủ pháp quyền, pháp chế…
Sự « lấn cấn » này đến từ một sự ngộ nhận. Từ "pháp quyền" đã được ông Hồ sử dụng (trong một bài vè có tên là Việt Nam yêu cầu ca), câu "trăm điều phải có thần linh pháp quyền". Ý nghĩa của từ "pháp quyền" vào thời đó là "juridiction", tức là "quyền tài phán".
Gọi đúng phải là "nhà nước pháp trị".
Nhà nước Việt Nam hiện nay không phải là một "nhà nước pháp trị". Đơn giản vì đây là một nhà nước "độc tài công an trị". Họ sử dụng từ « pháp quyền » với mục đích nhập nhằng khái niệm, để người ta tưởng đó là một « nhà nước pháp trị ».

9-5
Góp ý với GS Vũ Cao Phan
GS Vũ Cao Phan trong bài viết trên BBC đặt vấn đề tương quan giữa vũ khí và nhân quyền với ông trợ lý ngoại trưởng Hoa Kỳ Tom Malinowski. Tiền đề và kết luận của GS Phan có thể tóm lược trong câu :
"Việt Nam không hề muốn chủ động chơi dao, chơi súng. Chiến lược của Việt Nam là phòng thủ, vũ khí là để bảo vệ nhân dân, bảo vệ đất nước mình. Xét cho cùng, chiến tranh của Việt Nam là chiến tranh bảo vệ nhân quyền, các bạn có đồng ý vậy không?"
Câu hỏi (có vẻ) đặt ra cho ông Trợ lý Malinowski, nhưng vì bài viết đăng trước công chúng, do đó mọi người đều có thể có ý kiến.
Ý kiến của tôi là không đồng ý.
Làm sao người ta có thể tin được thiện chí của một tập đoàn chính trị là đảng CSVN, vốn được sinh ra, lớn lên, cướp được (và giữ được) quyền lực quốc gia chỉ nhờ ở họng súng ?
Trong một khoảng thời gian tương đối ngắn, 1945-1979, ngoài cuộc nội chiến tương tàn, CSVN còn đã xung đột chiến tranh với ba nước lớn và một nước nhỏ: Pháp, Mỹ, Trung Cộng và Kampuchia. Trang bị chủ nghĩa Mác-Lê nin trong đầu và cây AK trên tay, tập đoàn CSVN sẵn sàng gây chiến với bất kỳ quốc gia nào trong khu vực.
Đảng CSVN đã đưa đất nước và dân tộc làm kẻ thù của tất cả các nước khác trong khu vực Châu Á, chưa nói các nước tư bản u, Mỹ.
Nói là chiến tranh là để bảo vệ nhân dân, bảo vệ đất nước mình. Vấn đề là người ta có thể bảo vệ nhân dân và đất nước mà không cần chiến tranh.
Các cuộc chiến tranh này đều có thể tránh được.
Đảng CSVN lựa chọn phương pháp bạo lực chiến tranh bởi vì đó là cách tốt nhứt để họ cướp và giữ "chính quyền".
Máu xương và của cải người Việt đổ ra cho các cuộc chiến thật là phung phí.
Về nội bộ, cùng khoảng thời gian đó, đảng CSVN đã liên tục tạo chiến tranh, tâm lý và vũ trang, với ngay chính nhân dân của mình.
Ở miền Bắc, là các cuộc chiến tranh (tâm lý) Cải cách Ruộng đất, Nhân văn Giai phẩm... cuộc chiến vũ lực xâm lược miền Nam... kết quả 4 triệu người chết trong khi nạn nhân liên đới thì vô số, không thể đếm hết.
Cuối cùng nhà nước VN hôm nay trở thành một nhà nước "công an trị". Cho dầu GS Vũ Cao Phan có biện hộ, cho đó là "một nền pháp trị thiếu minh bạch".
Bởi vì có "thiếu minh bạch" tới mức nào thì trong một nhà nước pháp trị mọi quyền lực trong bộ máy nhà nước vẫn phải phục tùng luật pháp.
Đảng CSVN không phục tùng luật pháp. Đơn giản vì đảng này có tư cách "siêu pháp nhân”, đứng trên hiến pháp. Đảng không hề bị ràng buộc về trách nhiệm hay chịu ảnh hưởng của luật lệ.
Với một quá khứ (nặng nề) như vậy, ta có thể tin tưởng ở thiện chí "hòa bình" của đảng CSVN hay không ?
GS Vũ Cao Phan cho rằng chiiến tranh của Việt Nam là chiến tranh "bảo vệ nhân quyền".
Ý kiến về "nhân quyền" của GS Phan cũng thật là "phức tạp":
"Cùng với dân chủ, (nhân quyền) là những giá trị toàn cầu, nhưng trước hết đó là giá trị Mỹ, một quốc gia đã phát triển trước Việt Nam nếu không muốn nói là hàng trăm năm thì ít nhất cũng dăm chục năm."
Nếu đã nhìn nhận "nhân quyền và dân chủ là những giá trị toàn cầu", tức là của toàn thể nhân loại, thì không thể nào phân biệt "dân chủ giá trị của Mỹ" hay "nhân quyền giá trị của Việt Nam" !
Vấn đề là VN có tôn trọng các "giá trị toàn cầu" này hay không ?
Câu trả lời dĩ nhiên là không!
Đảng CSVN đã chủ trương chiến tranh để giải quyết mọi xung đột với lân bang và sử dụng bạo lực để cai trị đất nước. Mọi tư tưởng về dân chủ, mọi quyền con người của người dân VN đều bị CSVN dùng vũ lực trấn áp.
GS Vũ Cao Phan giải thích về "nhân quyền" :
"Với một số người, nhân quyền là quyền được phát ngôn, quyền được tự do tư tưởng, được bày tỏ chính kiến, nhưng với đa số dân chúng, những người còn chưa đủ ăn đủ mặc, đời sống vật chất và tinh thần nghèo nàn thì nhân quyền lại mang nội dung khác, thậm chí người ta không quen gọi những vấn đề thiết thực đó là nhân quyền."
Dĩ nhiên là sai. Vì khi đã nhìn nhận "nhân quyền" là giá trị toàn cầu thì nó chỉ có một cách diễn giải. Bổn phận của "trí thức" là giảng giải một cách đúng đắn ý nghĩa các khái niệm này cho người dân.
Đảng CSVN một mặt sử dụng bạo lực để trấn áp, mặt khác chủ trương "ngu dân" để dễ cai trị.
Miền Nam là nạn nhân của chính sách ngu dân từ 1975 đến nay.
Dân ngu, dĩ nhiên họ không biết gì về "nhân quyền" với "dân chủ" mà chỉ biết đến cái ăn.
Dân ngu và dân nghèo đều là hệ quả của các chính sách cai trị của đảng CSVN.
Bây giờ, trước sự lấn lướt của TQ ở Biển Đông, rõ ràng VN có "nhu cầu" vũ trang để tự vệ.
Người Việt bị đặt trước một "dilemme", vừa muốn Mỹ áp lực để CSVN tôn trọng nhân quyền, vừa muốn Mỹ giỡ bỏ cấm vận để VN có thể mua vũ khí tự vệ.
Vấn đề là tranh chấp Biển Đông với TQ, CSVN tự đặt mình vào "cửa tử".
Nhà nước tiền nhiệm VNDCCH, vì muốn được TQ viện trợ vũ khí "chống Mỹ", lãnh đạo VNDCCH đã nhượng HS và TS cho TQ. Nhà nước CHXHCNVN tiếp nối có nghĩa vụ phải thực hiện những hứa hẹn này.
Nhà nước CSVN hiện nay muốn Mỹ giúp vũ khí, chuẩn bị sử dụng chiến tranh để giải quyết tranh chấp với TQ.
Đảng CSVN có thể thoát khỏi "cửa tử" bằng cách "kế thừa VNCH".
Kế thừa danh nghĩa VNCH, áp dụng nội dung các hiệp ước Genève 1954 và Paris 1973, các kết ước trước kia của VNDCCH trở thành vô hiệu lực.
Tức là vấn đề tranh chấp Biển Đông vẫn còn phương pháp (hòa bình) để giải quyết. Sau khi làm thủ tục kế thừa danh nghĩa VNCH, VN có thể kiện TQ ra một Tòa án quốc tế.
Đề nghị này tôi đưa ra từ lâu nhưng đảng CSVN đã bác bỏ.
Đã là thói quen, đảng CSVN muốn sử dụng chiến tranh để giải quyết tranh chấp với TQ.
Theo tôi là không nên. VN có thể mất hết, và mất thêm nhiều thứ khác.
Lợi bất cập hại. Đất nước và dân tộc này đã nát bấy, đã nghèo và hèn, vừa do chiến tranh, vừa do các chính sách cai trị của đảng CSVN.
Chủ trương của tôi là Mỹ không nên gỡ bỏ cấm vận vũ khí sát thương, cho tới khi nào nhà nước này thể hiện đúng mức việc tôn trọng nhân quyền. Đúng như nội dung các công ước mà họ đã ký kết trước quốc tế.

10-5

Trong chiến tranh VN, trẻ em luôn được phía CSVN sử dụng như là những "chiến binh" nhỏ, điều này trái ngược với tập quán quốc tế về chiến tranh cũng như quan niệm phổ cập về nhân quyền.

Trong học đường, tuổi mới lên năm là các em đã bị nhồi sọ về một lý tưởng "dũng sĩ", "anh hùng"... Nại cớ "chống Mỹ cứu nước", chương trình học của các em trở thành những bài học về chính trị. "Diệt Mỹ" trở thành "chuẩn mực" sống (lao động và học tập). Các bài học, nội dung nếu không chứa đựng những tín điều thần thánh hóa lãnh tụ, thì là những lời xúi giục trẻ thơ làm công việc phá hoại và giết người. Ngay cả trong những bài toán cộng, nội dung cũng là giết được bao nhiêu tên lính Mỹ, bắn được mấy chiếc máy bay, vót bao nhiêu cây chông v.v... Nhiều huyền thoại về thiếu niên anh hùng đã được dựng lên. Điển hình huyền thoại Lê Văn Tám, một "thiếu niên" khoảng 10 tuổi, đốt cháy kho xăng Nhà Bè bằng cách châm lửa vào thân người làm "cây đuốc sống".

Trong cuộc chiến VN, người ta thấy vô số chiến binh miền Bắc là những thiếu niên, chừng 13, 14 tuổi.

Những ngày vừa qua người dân Sài Gòn hiền hòa đã quyết định tuần hành để phản đối việc ô nhiễm biển ở các tỉnh miền Trung. Diễn tiến cuộc tuần hành hoàn toàn ôn hòa, không hề gây cản trở giao thông hay gây phiền toái cho những người khác. Dầu vậy những người này đã bị các lực lượng (công an đột lốt) đàn áp, đánh đập dã man. Những clips video công bố trên mạng cho ta thấy lực lượng công an chìm đã phá rối, xen vào xô đẩy gây hỗn loạn để xé lẻ ra từng người, để dễ đánh đập và bắt bớ. Một số phụ nữ, thiếu nữ... bị tấn công vào chỗ kín, chỗ nhược... trước khi bị bắt lùa lên xe cũi. Một số khác, có dẫn theo con nhỏ, cũng bị đánh đập, sĩ nhục. Ngay cả những đứa nhỏ cũng bị đánh, như mẹ chúng nó.

Việc hành hung đàn bà, trẻ con... vốn bị luật pháp nghiêm cấm ở các xứ "bình thường".

Trong các cuộc tuần hành ôn hòa ở các xứ phương Tây, trẻ em thường được dẫn theo cha mẹ, như để bày tỏ sự liên đới đối với nạn nhân của một hành vi thô bạo, dã man; hay để bảo vệ một giá trị tốt đẹp tạo dựng lên xã hội... Đây là một cách giáo dục trẻ thơ để chúng "nhậy cảm" với những vấn đề có thể liên quan đến cuộc đời của chúng sau này.

Ở các xứ độc tài bạo quyền nhưng đạo đức chưa bị đảo lộn, các cuộc tuần hành, biểu tình chống đối nhà nước, phụ nữ và trẻ em cũng thường được khuyến khích tham gia, vì họ được sử dụng như là tấm che dùi cui cảnh sát. Thật vậy, trên thế giới này không có nền văn minh nào chủ trương đánh đàn bà, trẻ con hết cả.

Ngoại lệ ở xứ Việt Nam. Bởi vì nơi đây có tập đoàn cộng sản cai trị.

Cái gì "có lợi cho cách mạng" là "đạo đức". Đó là quan niệm về "đạo đức" của người cộng sản. Giết người, phá hoại... nếu thấy "có lợi cho cách mạng" thì hành vi đó là "đạo đức". Người ta không còn ngạc nhiên vì sao luân thường đạo lý giống nòi đã bị đảo lộn như ngày hôm nay.

Những việc đánh đàn bà, trẻ con... nếu thấy "có lợi cho cách mạng", thì cứ đánh, cứ giết.
Ngày trước cũng vậy mà bây giờ cũng vậy, "có lợi cho cách mạng" là những hành vi củng cố, bảo vệ đảng, bảo vệ chế độ.

Vì vậy ta thấy những ngày qua vô số "bút nô" lên tiếng bênh vực hành vi mọi rợ của công an đồng thời lên án các bà mẹ đã "không biết nuôi con", vì đã dẫn con xuống đường tuần hành với mình.

Ngày xưa, khi các con tôi còn nhỏ, tôi thường xuyên dẫn chúng tham gia các cuộc biểu tình, mít tinh hay dẫn chúng đi làm các công tác xã hội. Tôi quan niệm việc dạy cho con ý thức về những vấn đề của xã hội là bổn phận của cha mẹ.

Ta thấy, ngày trước CSVN đã sử dụng trẻ em trong chiến tranh. Họ cũng sử dụng trẻ em trong việc đấu tố, hay các việc theo dõi hành vi cha mẹ. Bây giờ họ lại lên án những người dẫn con theo mình tuần hành, mục đích làm cho đứa bé biết yêu, biết gắn bó  và biết bảo vệ quê hương.  

Chủ trương lạm dụng trẻ em của CSVN đã và làm đảo lộn đạo lý luân thường. Đã làm cho đất nước VN không còn là nơi đáng sống. Bây giờ họ lại nỗ lực đàn áp, đánh đập các bậc cha mẹ có lối giáo dục con cái mình, muốn gắn bó con cái mình với quê hương.

Theo tôi đây là một sai lầm khác nữa trong vạn triệu những sai lầm của đảng CSVN.

12-5

Obama đi thăm Việt Nam để làm gì ?

Chuyến viếng thăm Việt Nam của TT Obama đã lên lịch trình, từ ngày 22 đến ngày 25 tháng 5 năm 2016. Mục đích chuyến đi Obama, BBC đăng tải hôm 10 tháng 5, là nhằm "thảo luận (với lãnh đạo VN) cách thức làm sao cho Quan hệ Đối tác Toàn diện Mỹ-Việt có thể thúc đẩy hợp tác trong nhiều lĩnh vực rộng lớn, trong đó có các chủ đề kinh tế, quan hệ giữa người dân hai bên, an ninh, nhân quyền và các chủ đề toàn cầu và khu vực."

Khác với các chuyến viếng thăm mang tính cách biểu tượng trước đây của hai vị tổng thống tiền nhiệm B. Cliton và G.W. Bush, đánh dấu những bước biến chuyển quan trọng trong quan hệ giữa hai nước. Chuyến đi của Obama kỳ này rõ ràng chỉ là chuyến "đi chơi", không nói lên được cái gì cụ thể. Bởi vì nếu để nói chuyện về "thủ tục" nhằm "thúc đẩy sự hợp tác" giữa hai nước thì không cần đến tổng thống thân chinh. Những chuyện thương thảo như vậy là chuyện của các nhà ngoại giao tầm trung.  

Chuyện xem ra là trọng đại, hiệp ước TPP, về thực chất thì trái banh đang nằm trong chân của Hoa Kỳ, mà Obama không phải là người sẽ đá. Quyết định sẽ ở vị tổng thống sắp tới của Hoa Kỳ. Nếu là bà Hilary Clinton, quan điểm của bà là không "mặn mà" với nội dung hiện thời của hiệp ước. Còn nếu tổng thống là ông Trump, TPP chắc sẽ không có mặt của Hoa Kỳ.

Chuyện trọng đại khác (đối với VN) là việc Mỹ cởi bỏ lệnh cấm vận vũ khí sát thương. Theo tin tức báo chí đã loan tải thì việc này sẽ không xảy ra. Lý do (bề mặt) là tình trạng nhân quyền ở VN ngày một thêm tệ.

Thực ra khách hàng "nghèo" như VN không phải là đối tượng của tài phiệt Mỹ. Vấn đề "chiến lược" mới là then chốt để Mỹ có thể "cho không" VN những thứ vũ khí sát thương cần thiết. Nhưng điều này thì hai bên vẫn còn trong tình trạng "xây dựng niềm tin". Lập trường của VN, ngả về đâu vẫn không rõ rệt. Phe thân Tàu hơn lúc nào hết khuynh đảo VN, không chỉ về kinh tế, mà còn cả chính trị, quốc phòng... Thậm chí ngay trong nội bộ đảng CSVN. Bán (hay viện trợ) vũ khí sát thương cho VN, đối với Mỹ là điều không lường được trong tương lai.

Còn vấn đề Biển Đông, chuyện sinh tử đối với VN, thì quốc phòng Mỹ đã làm tối đa những gì mà họ có thể làm.

Lập trường của Mỹ, từ sau Thế chiến thứ II đến nay, là không ủng hộ nước nào có chủ quyền ở các quần đảo HS và TS. Quyền lợi của nước này ở Biển Đông là quyền tự do đi lại (hải hành và không lưu). Các việc tàu chiến của Mỹ đi vào vòng 12 hải lý các đảo nhân tạo, như vừa rồi ở bãi Chữ Thập, là tôn trọng nội dung Luật Biển 1982. Theo bộ Luật này, một đảo nhân tạo chỉ có "vùng an toàn" tối đa là 500 mét tính từ bờ.

Điều đáng lẽ VN phải làm, cho dầu phải nhượng bộ Mỹ dưới bất kỳ hình thức nào, (ngay cả việc đảng CSVN giải tán hay đảng viên CSVN phải tự sát tập thể), là việc Mỹ nhìn nhận chủ quyền của VN tại HS và TS. Điều này xảy ra thì việc bảo vệ lãnh thổ của VN, cũng như vùng biển của mình, tại HS và TS sẽ dễ dàng hơn. Nhưng CSVN đã không làm bất kỳ điều gì trong chiều hướng này. Đảng CSVN đặt quyền lợi của đảng lớn hơn quyền lợi của đất nước và dân tộc, vì vậy nguy cơ mất trắng biển đảo của VN cho TQ là điều sẽ đến.

Về các vấn đề "mở rộng dân chủ" mà VN đã nhiều lần hứa hẹn với Hoa Kỳ, như ở Bản Tuyên bố Sunnylands tháng hai vừa rồi. Khoản 4 Tuyên bố có nội dung:

"4. Chúng tôi cam kết đảm bảo cơ hội cho tất cả người dân chúng ta, thông qua tăng cường dân chủ, quản trị tốt và tuân thủ các quy định của pháp luật, thúc đẩy và bảo vệ nhân quyền và quyền tự do cơ bản, khuyến khích tinh thần khoan dung, ôn hòa, và bảo vệ môi trường;"

Thực tế xảy ra vừa rồi cho các cá nhân ứng cử tự do là bằng chứng của cam kết "tăng cường dân chủ" của lãnh đạo CSVN. Các cuộc "hiệp thương bầu cử" thực chất chỉ là các cuộc "đấu tố" man rợ của thời cách mạng vô sản sơ khai. Mục đích của nó là cho "dư luận viên", một hình thức mới của cán bộ "agitprop - xách động và tuyên truyền" thập niên 50, 60... của thế kỷ trước, nhằm nhục mạ, phỉ báng đời tư cá nhân... để khủng hoảng tâm lý và xáo trộn đời sống của những người ứng cử tự do.

Về vấn đề pháp lý mà Hoa Kỳ hy vọng VN thay đổi để phù hợp với thế giới văn minh mà điều này đã trở thành ảo tưởng.

Bởi vì, CSVN đã vi phạm luật pháp, chà đạp luật pháp ngay ở những điều cơ bản.
Vừa rồi VN đã thay đổi nhân sự giữa dòng. Các ông chủ tịch nước, thủ tướng, chủ tịch quốc hội nhiệm kỳ trước đã bị "miễn nhiệm" bằng một thủ tục vi hiến. Đây là bằng chứng cụ thể cho cái "thiện chí" xây dựng "nhà nước pháp quyền" của CSVN.

Đại diện nhà nước VN hiện nay, các ông bà Chủ tịch nước Trần Đại Quang, Thủ tướng Nguyễn Xuân Phúc và Chủ tịch Quốc hội Nguyễn thị Kim Ngân đều không chính danh.
Hoa Kỳ là một nước gương mẫu về dân chủ pháp trị. Tùy theo lễ nghi tiếp đón, có thể Obama lại "bảo kê" cho tính chính đáng cho những người mới được thụ phong này.
Về nhân quyền, nhà nước CSVN bao giờ cũng hung bạo đối với những người lên tiếng tranh đấu cho dân chủ, về quyền con người. Điều này không hề thay đổi, từ thâp niên 90, thời các nhà hoạt động tiên phong Phạm Hồng Sơn, Nguyễn Vũ Bình... cho đến các vị Nguyễn Văn Đài, Nguyễn Ngọc Già... ngày hôm nay. Lãnh đạo CSVN luôn sử dụng "nhân quyền", dùng con tin nhân quyền để trao đổi quyền lợi với Hoa Kỳ.

Điều này tiếp tục xảy ra, Hoa Kỳ có thể bán cả gian sơn nước Mỹ cũng không đủ để trao đổi với CSVN. Họ thả một người, bắt hai người. Điều này chưa bao giờ thay đổi.

Còn các vấn đề "khoan dung, ôn hòa, bảo vệ môi trường", đã ghi trong bản Tuyên bố, thì những gì đã xảy ra ở VN hiện nay là bằng chứng cụ thể.

Lãnh đạo CSVN vừa ký kết đó thì cũng vừa vi phạm đó.  

Tôi nghĩ rằng chuyến đi VN của Obama, là chuyến "đi chơi". VN thực tế chỉ là trạm ngừng, một công hai chuyện, mà mục đích chính chuyến đi của Obama là tham dự Hội nghị thượng đỉnh G7 sẽ tổ chức tại Nhật vào cuối tháng 5.

Nhưng đối với một tổng thống đã từng mệnh danh là "gà rót", thì điều gì cũng có thể xảy ra.
Diễn tiến việc tiếp đãi của VN đối với Obama, tại Sài Gòn trước hay ở Hà Nội trước, sẽ cho ta biết thái độ của nhà nước Hoa Kỳ đối với tập đoàn lãnh đạo mới của VN.

13-5

Bên BBC giật tít "bỏ cấm vận vũ khí chứng tỏ niềm tin". Bên RFI cũng có bài báo tương tự. Trong khi VN thì lại gia tốc đàn áp nhân quyền thì không thấy báo nào lên tiếng. Bên RFA đăng bài phóng sự cho biết vợ của Mục sư Nguyễn Công Chính bị công an đánh tơi tả, sau khi bà này "tiếp xúc với phái đoàn Mỹ".
Vừa qua, những người tham gia biểu tình ôn hòa nhằm phản đối vụ ô nhiễm môi trường biển đã bị chủ xí nghiệp sa thải, cũng như chủ nhà không cho tiếp tục mướn nhà...
Việc này chắc chắn là áp lực của nhà cầm quyền VN, một thủ đoạn đê tiện nhằm trả thù những người thiết tha bảo vệ đất nước. Đây là một hành vi vi phạm nhân quyền ở mức độ cao nhứt, vì nó ảnh hưởng đến "quyền sống" của con người.
Trong khi vợ của Mục sư Nguyễn Công Chính thì bị công an "mời" về trụ sở. Ở đây bà bị đánh bầm đập. Đến khuya thì công an cho xe chở bà về bỏ lăn lóc trước cổng nhà. Hàng xóm phải dìu bà vào.
"Niềm tin chiến lược" giữa hai quốc gia phải được được xây dựng bởi cả hai bên, bằng những hành vi cụ thể. Nhà nước Mỹ hứa hẹn sẽ gỡ bỏ lệnh cấm vận vũ khí nếu VN tôn trọng nhân quyền.
Thực ra phạm vi "nhân quyền" rất lớn, bao gồm quyền được sống, các quyền tự do cá nhân như tự do ngôn luận, tự do lập hội, tự do có chính kiến, tự do bầu cử, ứng cử...
Nhà cầm quyền VN cho thấy họ không hề tôn trọng nhân quyền, ngay ở những điều cơ bản nhứt. Nhưng họ lại lu loa yêu cầu Mỹ gỡ bỏ lệnh cấm vận vũ khí sát thương.
Phe quốc phòng Mỹ có vẻ ủng hộ yêu cầu của VN, đơn giản vì họ thấy "VN có nhu cầu tự vệ" (sic!).
Thì ra "niềm tin chiến lược" giữa hai bên là "chống Tàu". VN chỉ cần chứng minh được thiện chí "chống Tàu" thì lệnh cấm vận có thể sẽ được gỡ bỏ.
Nhưng một điều "chiến lược" khác cần mổ xẻ: chống Tàu để làm gì ?
Mỹ đã có mục đích rõ rệt: không muốn thấy TQ bành trướng theo kiểu bá quyền quân sự.
Còn CSVN ? Dĩ nhiên mục đích của họ là giữ vững vai trò lãnh đạo. Nếu họ "chống Tàu", mục đích của họ cũng là giữ vững chế độ. Bởi vì chế độ này sẽ bị lật đổ, nếu người dân phẫn nộ vì những xấc xược thường xuyên của TQ, cũng như sự nhu nhược của lãnh đạo CSVN. CSVN vì chế độ chớ không phải vì bảo vệ toàn vẹn lãnh thổ.
Thấy vậy mà không phải vậy. CSVN có ngày sẽ "trở áo" với Mỹ, nếu họ được Bắc Kinh ve vuốt.
Đừng bao giờ tin tưởng tuyệt đối người ngoài. Quan hệ giữa quốc gia là tương quan về "quyền lợi". "Nhân quyền" chưa bao giờ được xem là một "quyền lợi".

15-5

Thưa anh Nguyễn Viện, Đỗ Trung Quân và quí bạn.

Anh Nguyễn Viện vừa viết lên trang Facebook của anh, đề nghị mỗi người VN góp 10$, lập quĩ để mướn luật sư lập hồ sơ kiện TQ về vụ Biển Đông. Trước đó là anh Đỗ Trung Quân có đề nghị mỗi người VN góp 1$ để kiện Formosa về việc gây cá chết ở vùng biển miền Trung.

Ý kiến của quí anh Nguyễn Viện và Đỗ Trung Quân đưa ra thể hiện tấm lòng ray rức của quí anh đối với đất nước và dân tộc.  

Theo sự hiểu biết thô thiển của tôi, ý kiến của anh Đỗ Trung Quân thì có thể thực hiện được. Tức là những nạn nhân VN có thể kiện Formosa (hay xí nghiệp nào có liên quan) ra trước Tòa quốc tế, điển hình ở Tòa Trọng tài thường trực ở La Haye, Hòa Lan. Vấn đề là những nạn nhân phải lấy được những bằng chứng cụ thể, chứng minh được sự liên quan trực tiếp giữa Formosa (hay một xí nghiệp nào đó) và cá chết. Những bằng chứng về bệnh tật (ảnh hưởng chất độc lên con người, như trường hợp chất Dioxine trong chiến tranh VN) cũng rất quan trọng. Nhiều án lệ quốc tế cho thấy nhiều trường hợp nhà máy gây ô nhiễm, tác hại lên môi trường và sức khỏe của con người, đã bị bồi thường thiệt hại rất nặng. Có vụ tiền bồi thường lên tới vài trăm tỉ đô la.

Bước đầu của vụ này là thu thập bằng chứng, như video, hình ảnh, phỏng vấn... Quan trọng hơn hết là "bằng chứng khoa học", kết luận được nguyên nhân cá chết là do chất thải của Formosa (hay của một nhà máy khác). Khi có đầy đủ bằng chứng thì việc kiện tụng chỉ là "thủ tục". Ở những vụ kiện mà tổ hợp luật sư thấy "ngon ăn", tức là phần thắng nắm chắc trên 50%, thì họ không lấy tiền trước của mình đâu. Thông thường là họ sẽ thương lượng để chia tiền bồi thường (khoảng 30% tiền bồi thường). Nếu mình hô hào quyên góp thì cũng để làm chi phí trong các việc thiết lập bằng chứng chớ không nhằm để mướn luật sư.

Về vụ kiện TQ ở Biển Đông, tôi thấy là khó.

Trước hết là "chúng ta", những người dân, thì không có tính "pháp nhân" để kiện. Theo tập quán quốc tế, một vấn đề thuộc về "quốc gia" thì chỉ "quốc gia" mới có tư cách đứng ra kiện.

Lãnh thổ, lãnh hải, chủ quyền biển, đảo... là những vấn đề thuộc về quốc gia, vì vậy đó là những phạm trù thuộc thẩm quyền của nhà nước.

Mọi hô hào quyên góp nhằm để "kiện TQ" ở các vấn đề chủ quyền lãnh thổ, hải phận... đều không có lý do xác đáng, vì vậy có thể gây dị nghị.

Cá nhân tôi, từ hơn thập niên trước, cũng đã bỏ một thời gian khá dài để "nghiên cứu" về lãnh thổ, biên giới giữa VN và TQ. Làm công việc này cần nhiều công sức và tài chánh. Điều may là tôi có cả hai yếu tố đó (dầu hạn chế). Việc nghiên cứu vì vậy cũng đạt được kết quả khả quan.

Vấn đề Biển Đông cũng vậy. Thời gian qua tôi có bỏ thời giờ ra nghiên cứu một số vấn đề thuộc lịch sử và pháp lý liên quan đến chủ quyền lãnh thổ và hải phận trên Biển Đông. Tôi có công bố một số ý kiến của tôi trên mạng internet.

Theo sự hiểu biết còn rất thô thiển của tôi, vấn đề chủ quyền Biển Đông đến nay là trầm trọng lắm rồi. VN bây giờ làm sao để không bị mất thêm các đảo ở TS. Còn về việc phân định biển, tôi cũng thấy VN đang đứng trước một vấn đề hết sức nan giải.
Đại khái tình trạng VN có thể tóm lược như sau:

Về chủ quyền các đảo HS và TS. Trên phương diện pháp lý, VN đứng ở thế yếu. các văn kiện, tài liệu... liên quan đến lập trường chính thức của VN đều nhấn mạnh HS và TS thuộc TQ.

Theo tập quán quốc tế cũng như các án lệ của Tòa quốc tế, các bằng chứng pháp lý quan trọng hơn các bằng chứng lịch sử. Nhiều trường hợp, một lãnh thổ đã được lịch sử chứng minh đã thuộc về một quốc gia từ lâu đời. Vùng lãnh thổ này có thể bị mất cho một quốc gia khác, đơn giản chỉ vì một tuyên bố, hay vài thái độ của vị lãnh đạo quốc gia, nhìn nhận vùng lãnh thổ đó thuộc về quốc gia kia.

VN có ba phương pháp giải quyết: một là phủ định hiệu lực các văn kiện, như hiện nay, dùng chính trị và ngoại giao để giữ nguyên trạng. Hai là dùng máu để giữ lãnh thổ, nếu TQ xâm lược. Và ba là sử dụng thủ tục pháp lý để hóa giải hiệu lực các văn kiện, sau đoa lập hồ sơ kiện TQ.

Tôi thấy VN hiện nay đang ở giải pháp một. Theo tôi, việc này sẽ không giữ được lâu. TQ đang đẩy VN tiến vào giải pháp hai, tức là dùng máu để bảo vệ lãnh thổ. Ngay cả có Mỹ ủng hộ phía sau, VN cũng không thể thắng TQ. Mà thua, VN mất hết, từ biển đảo cho tới nhiều cái quí giá khác.

Giải pháp ba, ngày càng khó thực hiện. Bởi vì muốn hóa giải hiệu lực các văn kiện pháp lý thì phải thông qua một thủ tục "pháp lý". Theo tôi, đó là việc "kế thừa di sản của VNCH", thông qua việc "hòa giải quốc gia" (hay hòa giải dân tộc, tùy cách gọi). Giải pháp này ngày càng mơ hồ, vì bị chống từ các phía. CSVN dĩ nhiên không chủ trương hòa giải rồi. Mà phía người dân, nhứt là từ phía người hải ngoại, cũng không chủ trương "thỏa hiệp với cộng sản". Trong khi phía TQ (và Đài Loan) thì cố tìm mọi cách để việc này không xảy ra.

Một giải pháp khác, đó là "trưng cầu dân ý" ở miền Nam. Theo tinh thần của hiệp định Paris 1973 thì miền Nam (dưới vĩ tuyến 17) giữ được quyền "dân tộc tự quyết". Dựa trên điều này ta có thể làm "trưng cầu dân ý", sau đó dựa lên kết quả ra tuyên bố (hợp pháp) về chủ quyền HS và TS. Vấn đề khó khăn là không ai có tư cách pháp nhân để đại diện cho dân miền Nam để làm việc này.

Hô hào miền Nam tự trị cũng là một giải pháp mà ai hô hào điều này có thể bị CSVN lên án tử hình. Dầu sao đó cũng là một giải pháp. Bởi vì "miền Nam tự trị" không có nghĩa là "miền Nam độc lập". VN có thể lấy một chế độ chính trị khác, thay tên nước, thí dụ Cộng hòa Liên bang Đại Việt.

Tóm lại, ý kiến về việc quyên góp gây quĩ để mướn luật sư kiện TQ là không thể.
Nhưng chủ quyền HS và TS không phải là VN cùng đường. Vấn đề là lãnh đạo CSVN dẫn VN vào đường cùng.
17-5

Trong lúc nhà nước cộng sản VN cấm dân biểu tình vụ cá chết thì nhà nước Trung cộng đưa ra lệnh cấm đánh cá. Vấn đề là lệnh cấm của Trung Cộng bao phủ lên vùng biển của VN mà không thấy nhà nước này có phản ứng.

Có gan thì đối đáp người ngoài. Đâu rồi lực lượng "Thanh niên Xung phong", đâu cần thanh niên có, đâu khó có thanh niên ?

Theo Luật của VN thì TNXP là: "lực lượng xung kích của thanh niên, có trách nhiệm tham gia thực hiện chương trình, dự án phát triển kinh tế - xã hội được giao ở biên giới, hải đảo... Tham gia thực hiện việc khắc phục hậu quả thiên tai, dịch bệnh, bảo vệ môi trường..."

Nơi biên giới, hải đảo... lãnh thổ bị nước ngoài xâm lăng, đêm ngày cần thanh niên đến "giải phóng"... Các tỉnh miền Trung ngư dân ôm thuyền trong bờ, khắc khoải chờ thanh niên đến đuổi bọn giặc xâm lăng, trả lại vùng biển của mình... Bờ biển miền Trung cá chết phơi trắng bụng, chất thải ô nhiễm đã tàn phá các khu rừng phòng hộ, hủy diệt môi trường biển... cũng đang rất cần thành niên tới "khắc phục".
Bà con chờ hoài mà không thấy thanh niên đâu cả.

Bởi vì thanh niên đang bận. Thanh niên hiện đang tiếp tay với bọn côn đồ đột lốt nhân viên công lực, ăn lương nhà nước mà thực tế là tiền của dân đóng thuế, hè nhau đánh lại người dân, mà phần nhiều là đàn bà, con gái…

Gần hai tháng đã qua, cá chết vẫn tiếp tục. Rừng phòng hộ tiếp tục tiêu tan. Chim ăn cá, chim chết đầy trên đảo. Thậm chí, theo lời báo chí đăng tải, gà ăn cá gà chết cả đàn.

Nhà nước không công bố kết quả vì nhà nước "có lý do chính đáng".

Ăn tiền của tài phiệt (Tàu cộng) ngập mặt thì lên tiếng cái gì ?

Tương tự, Tàu cấm biển ngay ở vùng biển của mình, nhà nước này cũng không dám làm cái gì.

Làm gì được, vì đảng CSVN đã ký công hàm nhượng biển, nhượng đảo của VN từ lâu.

Rõ ràng nhà nước đã từ nhiệm. Chủ tịch nước, Thủ tướng... của "chính phủ lâm thời" hiện nay, thực chất là "chính phủ tự phong", không có chính danh, thái độ im lặng bất lực của họ có thể giải thích được.

Quyền lực nhà nước trao về tay công an. Mà thực chất bọn này là ôn thần ác sát, "cướp đêm là giặc, cướp ngày là quan", họ "cướp" cả đêm lẫn ngày.

Lực lượng TNXP đứng cùng với bọn côn đồ này để ức hiếp người dân.

Chim ăn cá, chim chết. Gà ăn cá, gà chết. Người ăn cá có chết không ? Nhà nước đến nay gần 2 tháng không trả lời được.

Biển bị TQ cấm, ngư dân VN có ra biển đánh cá được hay không ? Nhà nước ngậm tăm, bởi vì nhà nước đang thương lượng với Mỹ gỡ cấm vận vũ khí đổi nhân quyền.
Biểu tình là một "quyền" thuộc về "nhân quyền".

Cá chết, ô nhiễm... biểu tình không ăn thua mà còn bị đánh. Nên chăng, nhân dịp Obama sang thăm VN sắp tới, bà con biểu tình ủng hộ nhà nước yêu cầu Obama bỏ cấm vận vũ khí sát thương xem sao ?
19-5

Bài viết nói về sự sai lầm chiến lược của Phi trong việc lựa chọn qui chế pháp lý của bãi cạn Scarborough (Hoàng Nham). Bài viết từ năm 2012, xem lại thấy vẫn còn đúng.
Phi cho rằng bãi Scarborough là một bãi chìm, không thể chiếm hữu và nó thuộc về thềm lục địa 200 hải lý của Phi. Điều này được nhắc lại trong hồ sơ kiện TQ ở Tòa Trọng tài Thường trực ở Hòa Lan.
Thực tế Scarborough là một bãi cạn, nổi thường trực trên mặt nước. Vì vậy nó là một thực thể địa lý có thể chiếm hữu. TQ đã tuyên bố chủ quyền tại đây từ năm 1951.
Phán quyết của Tòa CPA sẽ ra trong những ngày sắp tới. Mặc dầu Tòa không có thẩm quyền ra phán quyết về các vấn đề liên quan đến chủ quyền, nhưng các quyết định về hiệu lực biển sẽ (mặc nhiên) quyết định chủ quyền bãi Scarborough thuộc về nước nào.
Tôi cho rằng TQ sẽ thắng thế ở điểm này, Scarborough thuộc về TQ.
Nếu vậy Phi và đồng minh Hoa Kỳ sẽ không thể ngăn cản TQ xây dựng bãi Scarborough trở thành một đảo nhân tạo, sau đó quân sự hóa (theo lối Diego Garcia của Mỹ ở Ấn Độ dương). Việc này sẽ làm Phi (và Hoa Kỳ) khó chịu hơn VN đối với là đá Chữ Thập và Cuarteron.
21-5

Báo chí đăng tin chương trình thăm viếng Việt Nam của TT Obama đã lên lịch. Sáng ngày 23-5 Obama sẽ đến bắt tay với Trần Đại Quang ở phủ Chủ tịch. Sau đó Obama diện kiến Chủ tịch Quốc hội Nguyễn Thị Kim Ngân và dự kiến sẽ ăn trưa với bà này. Kế đến Obama sẽ gặp Thủ tướng Nguyễn Xuân Phúc và cuối cùng là TBT Nguyễn Phú Trọng vào lúc cuối ngày.

Obama có thể bàn luận gì với "tứ trụ" trong một thời gian ngắn như vậy?

Câu trả lời là không "bàn luận" chuyện gì quan trọng cả. Thời gian gặp mặt chỉ đủ uống ly nước trà, ghế ngồi chưa nóng là "say goodbye, aurevoir, chào bác".

Quan trọng hơn hết trong chuyến thăm viếng chắc là buổi ăn trưa với bà Kim Ngân (tục gọi là Kim Ngân bà bà). Không biết ông Ô Mã sẽ nói riêng nói với bà Ngân Điệu chuyện gì để "vén mây giữa trời" ? Ăn trưa thì đâu có thì giờ "thăm dò", tìm hiểu "sâu xa"? Nhiều người đồn đoán lẩn quẩn chỉ là ăn uống (và ăn mặc). Thực đơn bữa ăn, người ta đánh cá với nhau sẽ là món "hot dog" lấy từ trên máy bay. Còn món tráng miệng sẽ phải là món "dừa sáp", đặc sản của Bến Tre. Bề mặt, hai bên "khoe của hiếm". Mà bề trong, ở VN, có món nào ăn mà không bị thuốc ?

Về ăn mặc, diện áo màu gì, bà con kháo nhau bà Ngân sẽ bận áo màu tía.  

Dầu vậy, tôi cho rằng cuộc gặp mặt này chứng tỏ vị trí của chị Kim Ngân đã được củng cố trong đảng. Bà Kim Ngân có thể nay mai trở thành một Nông Đức Mạnh thứ hai. Đảng CS vì vậy cũng đổi tên là "Liệt hỏa thần giáo", tục gọi Minh giáo (vì do Minh râu sáng lập). Người chốn giang hồ gọi là Ma giáo. Chuyện dân chủ vì vậy còn xa lắm.

Buổi gặp Trần Đại Quang, tự Quang Côn, buổi sáng ở phủ chủ tịch cũng quan trọng.
Quang Côn nguyên là bộ trưởng bộ côn an, mới ngồi vào ghế Chủ tịch nước. Tầm quan trọng của buổi gặp mặt là Obama chuyện về "súng ống" và chuyện củng cố tính chính danh vị trí chủ tịch nước (cũng như thủ tướng và CT Quốc hội) của giàn lãnh đạo mới.

Chuyện súng ống tùy thuộc vào thái độ VN có dứt khoát "thoát Trung" hay không ? Niềm tin chiến lược hai bên xây dựng lâu nay vẫn có bấy nhiêu. Có điều thoát sao được mà thoát. Dân có tiền ở VN bây giờ đã "thoát thân" qua Mỹ.

Về tính "chính danh", ở đây phải hiểu là qui trình lên làm lãnh đạo của "tam trụ" phải tuân thủ theo "luật chơi" đã đặt ra.

Thí dụ trong xòng bài, anh chỉ được ăn tiền (một cách chính đáng) khi bài của anh hạ xuống lớn hơn bài của người ta. Rõ ràng giàn "tam trụ" mới lên chơi bài ăn gian. Vấn đề là Ba Dũng, Tư Sang và Hùng Hói không lên tiếng khiếu nại thì coi như... thôi rồi lượm ơi. Nó ăn gian, nó ăn tiền của anh. Anh không lên tiếng khiếu nại thì nó gom xòng.

Cái bắt tay đầu ngày giữa Obama và Quang Côn quan trọng ở chỗ là từ nay chuyện ăn gian của giàn lãnh đạo VN sẽ được Mỹ công nhận.

Điều lo của người ngoài là không biết Quang Côn có méo mó nghề nghiệp còng tay Obama nhân dịp này hay không.

Obama là tên đầu xỏ của "thế lực thù địch". Nước Mỹ là nơi chấp chứa bọn "phản động" chống đảng nhiều nhứt trên thế giới.

Chuyến đi VN của Obama, hôm trước có người nói là máy bay của Obama trên đường đi Nhật, tiện thể ghé VN để đổ xăng, cho hành khách đái, ỉa... chớ VN không là cái đinh gì…

Theo tôi thì có thể vậy. Bởi vì nếu Obama là "quốc khách" thì VN phải tiếp đón trọng thể. Phải có "quốc yến" tiếp đãi. Đàng này Obama, sau khi gặp Gia Cát Trọng buổi chiều, thì ăn tối một mình.

Cũng đúng thôi, ăn uống mà nhìn cả buổi cái mặt "lú" đến hãm tài thì nuốt sao trôi ?
Chuyện quan trọng khác là Obama dự kiến sẽ gặp mặt các đại diện "xã hội dân sự".
Mèn! Ở Hà Nội lấy đâu Xã hội dân sự ?

Hôm trước thấy anh Đức Chuông làm chuyện coi được, là đi thăm mấy ông Tây vét cống. Không lẽ mời ông Tây vét cống này để làm "đại diện" xã hội dân sự ?

Điều này mới... chết mẹ. Anh Đức Chuông đào đâu ra "xã hội dân sự" để chọn đại diện đây? Không lẽ mở cửa các trại giam ? Mà nghe nói, những tù nhân tiếng tăm thì "dời" đi xa hết rồi. Những người xứng đáng (để làm đại diện) hầu hết bị cô lập, trù dập... thường trực. (Một trong những người đó, theo tôi, vừa có tâm vừa có tầm, vừa có trí vừa có dũng, là BS Phạm Hồng Sơn. Ông là một trong những người xứng đáng nhứt để đại diện "xã hội dân sự" ở Hà Nội.)

Ngày hôm sau Obama vô Sài Gòn. Chương trình của Obama là thăm chùa và gặp doanh nhân để bàn chuyện TTP.

Trớt quớt, không có chuyện gì để nói.

Thăm chùa, không lẽ để nghe kể "chuyện tình Lan và Điệp" ?

Còn gặp doanh nhân, không lẽ hỏi mấy anh mấy chị còn bao nhiêu tiền ?

90 tỉ đã "qui mã", ai cũng có đất "cắm dùi" bên Mỹ hết rồi.

"Những gì còn lại" là "ước nguyện" Obama dốc hầu bao.

Tình trạng kinh tế VN nói chung là giống như Bầu Đức. Cũng là tình trạng khô cằn "tam niên hạn hán" ở miền Trung, ở ĐB sông Cửu Long…

Obama có phải là "cam vũ" (mưa nước ngọt) hay không ?

Chắc là không rồi. Theo dự kiến, đái, ỉa... xong Obama lên đường đi Nhật.

22-5

Ông "học giả" Ngô Vĩnh Long phê bình trên BBC rằng "nhiều người không hiểu chuyến đi của Obama".

Mèn! Có chắc là ông "học giả" hiểu nhiều hơn người ta không mà "phán" như vậy ?.

Ông "học giả" cho rằng chuyến đi kỳ này của Obama là "quan trọng" vì Obama "không bận tâm chính trị nhứt thời". Ông "học giả" so sánh chuyến đi này tương tự chuyến đi của Bill Clinton năm 2000, mục tiêu là "đặt nền tảng lâu dài".

Nhắc lại các chuyến đi thăm VN của các Tổng thống tiền nhiệm.

Chuyến đi của Clinton tháng 11 năm 2000 được đánh giá là một mốc quan trọng trong quan hệ Việt Mỹ, mà thực tế là cho VN.

Clinton đồng ý thiết lập lại bang giao với VN năm 1995. Từ đó đến nay ta thấy thiện chí của Mỹ đối với VN là hết lòng. Về kinh tế, hàng hóa VN được tuồng vào thị trường Mỹ. Trao đổi hai bên từ 200 triệu năm 1995, lên đến 41,5 tỉ năm 2015, trong đó VN xuất siêu 25,5 tỉ. Mỹ cũng đã giúp cho VN nhiều mặt khác, như thả lỏng chính sách kiểm soát tiền tệ, giúp cho người Việt ở Mỹ gởi về VN hàng năm lên đến trên 10 tỉ đô la. Ủng hộ VN vào WTO từ những năm 2000 (trì trệ là do VN). Ngoài ra, các mặt khác về văn hóa, giáo dục... Mỹ cũng mở rộng vòng tay, như các việc mở trường hay tiếp đón sinh viên VN sang du học. Nhiều học bỗng sáng giá đã được trao cho nhiều sinh viên VN. Mỹ cũng đang thực hiện các công tác (trên thực địa) nhằm khôi phục lại các vùng đất hoặc bị ô nhiễm chất dioxine, hoặc bị bom mìn... Ngay cả về quốc phòng, trong lúc VN bị TQ bức hiếp về các vấn đề Biển Đông, Hoa Kỳ cũng lên tiếng bênh vực VN, thậm chí viện trợ tàu bè tuần duyên cho VN.

Yêu sách của lãnh đạo CSVN, khó khăn nhứt, cũng được Mỹ đáp ứng vô điều kiện.
Đó là việc nhìn nhận chế độ chính trị của VN. Từ điểm này, từ nay lãnh đạo VN có thể gọi Obama là "đồng chí", "đồng chí Obama" mà không ai phiền hà.

Đổi lại, Hoa Kỳ chỉ yêu cầu VN tôn trọng nhân quyền.

Biết bao lần cam kết, biết bao lần tuyên bố... Xét lại nội dung các tuyên bố, các kết ước... VN chưa bao giờ đáp ứng lại Hoa Kỳ ở bất cứ một điểm nào về "nhân quyền".
Tính từ năm 1995, thời điểm Clinton thiết lập bang giao với VN, 21 năm là quá dài.
Xây dựng "niềm tin chiến lược" là hai bên cần phải có thiện chí. Mỹ đã mở hết lòng của mình cho VN. VN lại đóng của hoàn toàn trước những kêu gọi của Mỹ. Bây giờ VN muốn Mỹ bỏ lệnh cấm vận vũ khí sát thương.

Nếu so sánh với TQ, sau Hội nghi Thành đô 1990, VN đã thỏa mãn tất cả những yêu sách của TQ, trên mọi phương diện: kinh tế, chính trị, văn hóa, giáo dục... Xem lại các "Tuyên bố chung" giữa hai bên, ta thấy VN đã cam kết hợp tác với TQ ở nhiều lãnh vực mà những người có trí tuệ trung bình cũng thấy chủ quyền của VN bị xâm phạm ngiêm trọng.

Quan hệ kinh tế, VN thâm thủng kinh niên, năm này nhiều hơn năm trước. Dựa trên số thống kê của TQ thì năm 2015 VN nhập siêu 43 tỉ đô la. Trong nước, hầu hết các dự án xây dựng đều do nhà thầu TQ nắm. Về chính trị, đảng CSVN vẫn là một "chi nhánh", chịu sự thần phục đảng CSTQ. Mọi chỗ, mọi nơi, mọi lãnh vực... đều thấy bóng của người TQ.

"Niềm tin chiến lược" giữa VN và Mỹ xây dựng mãi không xong. Còn quan hệ giữa VN và TQ, thực tế còn trên cả chiến lược.

TQ kiểm soát VN ngay cả những người lãnh đạo thượng tầng.

Không phải Mỹ không thấy việc này.

Năm 2006, G.W. Bush thăm VN. Chuyến thăm này "một công hai chuyện". Hội nghị APEC tổ chức tại Hà Nội. Quan hệ Việt-Mỹ được thiết lập từ thời Clinton, Bush "kế thừa" và thúc đẩy, kết quả vẫn không thấy đâu.

Sang đến thời Obama, quan hệ Việt-Mỹ vẫn vậy. Vẫn là cán cân lệch một bên. Nếu không nhờ thặng dư xuất được từ Mỹ, VN lấy đâu ngoại tệ để bù đắp cho thâm thủng với TQ? VN được mọi thứ mà VN muốn.

Cái "nền tảng lâu dài" của Obama mà "học giả" Ngô Vĩnh Long so sánh với "công trình dài hơi" của Bill Clinton, nó là cái gì ?

Thực tế nó không là cái gì hết. TPP, nội hàm là kinh tế, thì còn mãi đàng xa. Mà TPP "mở rộng" là công trình của Bush, từ tháng 9 năm 2008.

Như hai thập niên trước, điều duy nhứt mà Mỹ muốn thấy : VN phải tôn trọng nhân quyền (để đổi lấy vũ khí sát thương).

Chưa bao giờ VN đáp ứng điều này. Thực tế mới đây còn cho thấy, các cuộc bầu cử, các cuộc đàn áp, bắt bớ những nhà dân chủ... VN ngày càng khắc khe trong vấn đề nhân quyền. Viên Chủ tịch nước vừa lên, ông Trần Đại Quang, vốn xuất thân là công an. Tương lai nhân quyền VN càng thêm u ám.

Các nhà xây dựng chính sách của Hoa Kỳ không phải là "đui mù" để không thấy việc này. Vấn đề là trước một TQ "quang phục" với tham vọng bá quyền, muốn thiết lập lại đế quốc Trung Hoa bao la như trước thế kỷ 19. Thì trong khu vực chỉ có VN là con cờ duy nhứt có thể ngăn cản tham vọng trỗi dậy này của TQ.

"Niềm tin chiến lược", đối với Hoa Kỳ, là niềm tin vào khả năng ngăn chặn được sự bành trướng vũ trang của TQ. Nhưng đối với VN, "niềm tin chiến lược" là khả năng tự vệ, bằng vũ khí của Hoa Kỳ, răn đe TQ để bảo vệ Biển Đông.

Chuyến đi của Obama, cũng như chuyến đi của G.W Bush, không có gì là "quan trọng", là "nền tảng lâu dài" như "nhà học giả" nghĩ.

Bởi vì quan trọng hay không là thái độ của VN chớ không phải thái độ của Mỹ.

Cho dầu mục đích khác nhau, thì "niềm tin chiến lược" của hai bên cũng trùng lặp, là VN có thực sự muốn "thoát Trung" hay không ?

Và bằng chứng "thoát Trung" là gì nếu không phải là "tôn trọng nhân quyền" ?

Tôn trọng nhân quyền bắt buộc VN phải thay đổi thể chế, làm lại luật lệ cho phù hợp với quan niệm của quốc tế. VN phải khác TQ về thể chế chính trị mới có thể "thoát Trung". Mới chứng minh được "niềm tin" với Mỹ.

Có thể chuyến đi này, để làm ra vẻ "quan trọng", Obama ra tuyên bố bỏ lệnh cấm vận vũ khí sát thương.

Nhưng một VN độc tài, có đủ vũ khí trong tay, sẽ trở thành một đe dọa cho khu vực. ASEAN và các nước khác sẽ không hài lòng. Cho dầu việc gỡ bỏ lệnh cấm vận được gài thêm khoản Quốc hội Mỹ có thể ngăn cản mọi việc mua bán vũ khí với VN bất kỳ lúc nào.

Quan hệ giữa Mỹ và các nước trong khu vực sẽ bị đặt lại. Phía có lợi là TQ chớ không phải Mỹ.

Thực tế "nền tảng" cũng như "di sản" của Obama (mà nhà học giả có nói) không có gì, ngoài việc từ nay lãnh đạo CSVN có thể gọi Obama là "đồng chí".

22-5

Thấy thiên hạ lùm sùm vụ Ngô Bảo Châu "ăn cháo đái Bác" cũng tội nghiệp. Chú Châu thiệt tình hiền quá. Gặp tui, càng chửi thì tui càng đái. Để xem ai chết thì biết.
Hiền như chú Châu, giống tui hồi đó mới chơi internet. Ai nói gì cũng dạ, thưa. Nhớ hồi đó, trên Talawas của bà Hoài, có lần cả bầy "học giả" hùa vào sủa tui. Mà mình ngu, cứ ôn tồn phân trần. Được cái là kiến thức lẻ tẻ, mình phải là thầy của tụi nó. Vì vậy, dầu bị cắn tơi tả, rốt cục mình cũng thắng. Mình thắnglà vì mình đúng. Mình hiểu biết thật sự. Đám "học giả" đó bây giờ chìm xuồng đâu mất, không biết phương nào.
Chuyện của chú Châu rõ ràng là chú nói đúng. Chú chỉ sai khi chú gỡ bỏ những điều chú viết.
Bọn DLV chửi chú "ăn cháo đái Bác". Thực ra bọn chúng chửi bố của chúng. Bởi vì cát "bát" mà (tụi nó nói chú Châu đái vào), là Bác.
Không phải hay sao, ăn một hột gạo, uống một gọt nước... ở xứ này cũng là hột gạo, giọt nước của Bác. Huống chi chú Châu hưởng cả cái villa to đùng.
Nhưng mà tụi nó chửi chú Châu "ăn cháo đái bác" thì tụi nó chửi cái mả tổ chúng ở Ba Đình.
Chú Châu chơi internet hiền là nó leo lên đầu mình nó ngồi. Hiền quá thì đừng chơi. Vì vậy, muốn không để nó leo lên đầu mình, thì mình phải (có khả năng) ngồi lên đầu nó trước.
Như tui vậy nè.

23-5

Obama vừa tuyên bố gỡ bỏ lệnh cấm vận vũ khí sát thương có điều kiện đối với Việt Nam. Nhiều người VN tỏ vẻ vui mừng. Nhưng theo tôi, sự việc chỉ thay đổi về cách nói, cách diễn đạt, mà thực chất vẫn không đổi: Mỹ chỉ bán vũ khí cho VN nếu VN tỏ thiện chí tôn trọng nhân quyền.

Chuyến thăm viếng của Obama thể hiện nhiều điều miễn cưỡng.

Obama tới Hà Nội lúc "phố đã lên đèn". Tiếp đón ông nổi bật là cô gái áo vàng với bó hoa trao tặng. Theo tập quán Tây phương, hình thức, màu sắc bó hoa thể hiện phần nào tâm trạng của chủ nhà. Tấm hình không chụp rõ, chỉ thấy thiên hạ phê bình bó hoa lá nhiều hơn bông.

Nhưng vấn đề là không ai đến thăm nhà bạn ban đêm, lúc mọi người sắp ngủ.

Obama ghé thăm VN một công hai chuyện, mà chuyện chính là tham dự hội nghị thượng đỉnh G7 ở Nhật. Việt Nam không phải là cái đích.

Cách VN tiếp đón vì vậy cũng "đúng tầm". Bó hoa lá nhiều hơn bông đã nói lên nhiều thứ. Nghi lễ vắn tắt, không tương xứng, hai bên Việt-Mỹ có quyền lợi kinh tế và tầm nhìn chiến lược tương đồng.

Hình chụp trước phủ chủ tịch, một Obama tươi cười bên cạnh Trần Đại Quang ảm đạm, cũng nói lên nhiều điều.

Dầu vậy, nghi lễ đôi khi là chuyện rất phụ, so với những gì sẽ được hai bên sẽ ký kết.

Nhưng mọi mặt VN đều ở “thế kém”, cần Mỹ hơn Mỹ cần VN.

Về kinh tế, VN đang mong tài phiệt Mỹ đầu tư. Nhưng trở ngại là vấn đề “pháp lý”. Tư bản Mỹ đầu tư vào VN vẫn khiêm nhường, so với Đài loan Singapour, Nam Hàn, TQ… Bởi vì tài phiệt Mỹ có lối làm ăn minh bạch, trọng luật… không quen lối làm ăn chụp giựt, hối lộ, đi đêm... ở VN (như các tài phiệt gốc Hoa).

Về quốc phòng, lộ liễu hơn cả, VN cần mua vũ khí tối tân của Mỹ để bổ túc cho hệ thống phòng thủ biển của mình.

Từ khi hai bên thiết lập bang giao, 21 năm, lòng dân VN đã thay đổi lớn lao. Khuynh hướng thân Mỹ (và bài Hoa) lên cao trong dân chúng. Tình bạn của nhân dân hai bên chắc chắn đã thắt chặt và bền vững.

Trở ngại duy nhứt để hai bên Việt-Mỹ tiến tới hợp tác “đồng minh” vẫn là là chế độ chính trị.

Cho dầu Mỹ đã tỏ thái độ “nhìn nhận và tôn trọng chế độ chính trị của VN” nhưng chính điều này đã ngăn cản tầm nhìn về tương lai của hai bên.  

VN không phải là “vua dầu hỏa” Ả Rập, hay làm chủ những hải lộ cực kỳ quan trọng Malacca hay Suez… để treo giá làm cao.
Mỹ có thế "chống" TQ với những đồng minh truyền thống của họ. Điều Mỹ mong muốn là VN không đứng về TQ để chống lại Mỹ. Việc gỡ bỏ lệnh cấm vận vũ khí sát thương (có điều kiện) cho phép Mỹ gạt bỏ lo ngại này.

VN cũng có thể dùng vũ khí của Mỹ, bằng phương cách của mình, để bảo vệ lợi ích của mình ở biển Đông.

Điều chắc chắn là Mỹ sẽ thắng và VN sẽ thua.

Nếu lường được hệ quả (của việc thua trận), lãnh đạo VN cần phải biết mình phải làm gì bây giờ.


23-5

Quyền lợi kinh tế và tầm nhìn chiến lược tương đồng, nhưng chế độ chính trị lại là vật cản đã khiến cho quan hệ Mỹ-Việt từ hai thập niên qua vẫn không hoàn toàn cởi mở, theo lối lẩy kiều của phó TT Biden lúc đón Nguyễn Phú Trọng năm ngoái : "sương tan đầu ngõ, vén mây giữa trời".

Nhìn thái độ của Trần Đại Quang qua tấm hình lúc bắt tay với Obama trước cửa phủ chủ tịch. Ta thấy một Obama quen thuộc với nụ cười tươi tắn, bộ điệu cởi mở, trái ngược với gương mặt hắc ám của Trần Đại Quang. Một buổi lễ tiếp đón "quốc khách", không thể đơn sơ vài điệu kèn "đám ma", với gương mặt đưa đám của chủ nhà như vậy. Ta có cảm tưởng mây đen đang vần vũ trong quan hệ hai bên.

So với kỳ tiếp đón Tập Cận Bình, đại bác bắn 21 cú, tiếp theo là nghi thức duyệt hàng binh danh dự, cuối cùng đọc diễn văn ở quốc hội, biểu tượng tính quan trọng tối thượng của vị quốc khách. Ta thấy bên nào thân, bên nào sơ rõ rệt.

Obama tới Hà Nội lúc "phố đã lên đèn". Tiếp đón ông lèo tèo vài công chức hạng xoàng. Nổi bật là cô gái áo vàng với bó hoa tặng Obama. Theo tập quán Tây phương, hình thức, màu sắc bó hoa thể hiện phần nào tâm trạng của chủ nhà. Tấm hình không chụp rõ, chỉ thấy thiên hạ phê bình bó hoa lá nhiều hơn bông.

Nhưng vấn đề là không ai đến thăm nhà bạn ban đêm. Obama hẵn phải có chủ ý ghé Hà Nội lúc mọi người sắp ngủ. Bởi vì theo dự tính ban đầu, Obama sẽ đến sớm (mà đến Sài Gòn trước). Như đã viết trong một status trước, tôi cho rằng Obama ghé thăm VN một công hai chuyện, mà chuyện chính là tham dự hội nghị thượng đỉnh G7 ở Nhật. Obama đã đi công du trên 50 quốc gia trong các nhiệm kỳ của ông. Nhà Trắng có cả một bộ sậu chuyên về nghi thức ngoại giao. Không hề có chuyện sơ suất từ phía Mỹ.

Cách VN tiếp đón vì vậy cũng "đúng tầm". Bó hoa lá nhiều hơn bông đã nói lên nhiều thứ. Nghi lễ vắn tắt, không có đại bác đón chào, không có hàng quân danh dự đúng nghĩa như thường lệ để hai nguyên thủ đi duyệt binh.

Bởi vì chuyến đi của Obama không phải là chuyến đi "chính thức", theo nghĩa ngoại giao là "công du". Việt Nam không phải là cái đích.

Thái độ chủ nhà, biểu lộ qua gương mặt hãm tài của Trần Đại Quang, ta thấy rõ có gì đó một sự bất bình.

VN muốn tiếp đón Obama như là "quốc khách", với những nghi lễ phải có, mà Obama không đồng ý. Bởi vì Obama không muốn "bảo kê" cho bộ sậu "chính phủ lâm thời", lên nắm quyền qua một thủ tục vi hiến.  

VN có thể quan trọng trong bàn cờ chiến lược của Mỹ, nhưng nguyên tắc là nguyên tắc. Obama không thể phá vỡ những nguyên tắc, những thứ đã tạo nên nước Mỹ cũng như cái "trật tự" gọi là "Pax Americana", thiết lập từ sau Thế chiến thứ II.   

Dầu vậy, nghi lễ đôi khi là chuyện rất phụ, so với những gì sẽ được hai bên ký kết.

Nhưng mọi mặt VN đều ở “thế kém”, cần Mỹ hơn Mỹ cần VN.

Về kinh tế, VN đang cầu khẩn để tài phiệt Mỹ đầu tư. Nhưng trở ngại là vấn đề “pháp lý”. Mỹ đang hối thúc VN thông qua TPP để nước này thay đổi hệ thống pháp lý cho phù hợp với các tiêu chuẩn quốc tế. Tư bản Mỹ đầu tư vào VN vẫn khiêm nhường, so với Đài loan Singapour, Nam Hàn, TQ… Bởi vì tài phiệt Mỹ có lối làm ăn minh bạch, trọng luật… không quen lối làm ăn chụp giựt, hối lộ, đi đêm... ở VN (như các tài phiệt gốc Hoa). Mà muốn thay đổi hệ thống pháp lý thì phải thay đổi hệ thống chính trị.

Về quốc phòng, lộ liễu hơn cả, VN cần mua vũ khí tối tân của Mỹ để bổ túc cho hệ thống phòng thủ biển của mình. Khó khăn là VN vẫn là một nước độc tài đảng trị, có ý thức hệ rập khuôn với TQ, là đối thủ (đang cạnh tranh) chiến lược với Hoa Kỳ. Muốn mua được vũ khí của Mỹ, VN phải thay đổi chế độ, một cách nói khác của việc “tôn trọng nhân quyền”.

Mỹ không cần VN là đồng minh của mình để đối phó với TQ ở Châu Á. Với những đồng minh truyền thống Nhật, Nam Hàn, Phi… cùng với các nước cạnh tranh chiến lược với TQ như Ấn Độ, Indonesia… Mỹ thừa sức kềm chân, thậm chí “phân liệt” TQ. Điều Mỹ không muốn là VN đứng trong hàng ngũ của TQ.

Từ sau khi hai bên thiết lập bang giao, 21 năm, lòng dân VN đã thay đổi lớn lao. Không có thống kê chính thức nào để khẳng định (hay phủ định) nhưng khuynh hướng thân Mỹ (và bài Hoa) đã lên cao trong dân chúng. Tình bạn của nhân dân hai bên chắc chắn đã thắt chặt và bền vững.

Trở ngại duy nhứt để hai bên Việt-Mỹ tiến tới hợp tác “đồng minh” là chế độ độc tài đảng trị. Cho dầu Mỹ đã tỏ thái độ “nhìn nhận và tôn trọng chế độ chính trị của VN” nhưng chính điều này đã ngăn cản tầm nhìn về tương lai của hai bên.  

Bộ sậu mới lên lãnh đạo VN (vi hiến) càng làm cho tình hình thêm “bi đát”. VN không phải là “vua dầu hỏa” Ả Rập, hay làm chủ những hải lộ cực kỳ quan trọng Malacca hay Suez… để treo giá làm cao.

Người ta có thể mong chờ gì đối tác “đồng minh” Việt-Mỹ ? Sẽ là ảo tưởng nếu chế độ chính trị không thay đổi.

Mỹ sẽ chống TQ với những đồng minh truyền thống của họ. Còn VN cũng có thể chống TQ bằng phương cách của mình để bảo vệ lợi ích của mình ở biển Đông. Điều chắc chắn là Mỹ sẽ thắng TQ nhưng VN chắc chắn sẽ thua TQ.

Nếu lường được hê quả của việc thua TQ, lãnh đạo VN cần phải biết mình phải làm gì bây giờ.


23-5

Tôi đề nghị, Tổng thống Obama trong chương trình gặp gỡ các đại diện "xã hội dân sự" ở Hà Nội, nên gặp bà Cấn Thị Thêu và BS Phạm Hồng Sơn.
Bà Cấn Thị Thêu cùng gia đình là nạn nhân tiêu biểu của chế độ, mà theo lẽ bà và gia đình là những người ưu đãi. Bản chất nghèo đến mức vô sản của bà và gia đình, đáng lẽ là thành phần trung kiên, cũng là đối tượng phục vụ của đảng cộng sản. Nay bà và gia đình đã trở thành nạn nhân, hai vợ chồng đều bị tù tội, đơn giản vì bà muốn bảo vệ mảnh đất sinh sống của mình đã bị nhà nước cộng sản truất hữu.
BS Phạm Hồng Sơn là một trí thức tiêu biểu bản chất Hà Thành. Ông là tù nhân chính trị đầu tiên của chế độ, đơn giản vì ông có tư tưởng dân chủ, không chấp nhận độc tài cộng sản. Trong một nhà nước Việt Nam dân chủ pháp trị, BS Sơn sẽ là nhân tố tích cực dể xây dựng một đất nước văn minh và phú cường.
Ngoài ra còn có các vị Nguyễn Vũ Bình, Nguyễn Thanh Giang, Phạm Đình Trọng... cũng là những thức giả hoạt động xã hội tượng trưng của đất Hà Thành (và đất nước Việt Nam).
Đó là những biểu tượng, có tính tương phản, nhưng cũng là thực chất của xã hội miền Bắc. Nói chuyện với những người này là đã tiếp xúc được với phần tinh túy của Hà Nội.

23-5
Nếu chỉ đơn thuần gỡ lệnh cấm vận vũ khí sát thuơng và bất chấp nhân quyền, thì đây có thể là thông điệp mạnh của Obama gởi đến TQ.
Mặc dầu rào trước đón sau, Obama nói là bỏ lệnh cấm vận vũ khí sát thuơng không nhắm vào TQ, nhưng Bắc Kinh có thể xem đây là một tín hiệu xấu nhắm vào mình.
Phải chăng đây là cách của Mỹ trả lời Bắc Kinh, khi nước này tuyên bố không tuân thủ phán quyết của Tòa CPA, theo dự tính sẽ ra phán quyết chung cuộc trong những ngày sắp tới?
Trật tự pháp lý, được Mỹ dựng lên từ Thế chiến II (Pax Americana) sẽ được các nước trong khu vực, như VN, dùng vũ lực để bảo vệ, buộc TQ tuân thủ, hay là nó thay thế bằng trật tự mới do TQ áp đặt ?
Tương lai sẽ trả lời.
Trước mắt dĩ nhiên lãnh đao CSVN vui mừng, nhưng sự kín đáo thể hiện bởi việc kín kẽ của báo chí. Cái bóng của Bắc Kinh vẫn còn phủ trùm trên Ba Đình.
Những nhà tranh đấu cho nhân quyền thì cảm thấy bị hụt hẫng, bị xúc phạm. Ta cảm thấy nền tảng xây dựng lên nước Mỹ bị Obama phản bội. Nhưng đấu tranh là luôn lạc quan hướng tới, bất kể trở lực nào cũng sẽ có cách gỡ được.
Theo tôi, gỡ bỏ cấm vận vũ khí sát thuơng có thể chấp nhận được. Nhưng khi Obama hứa hẹn tư bản Mỹ sẽ đầu tư lên hàng đầu ở VN, mà không có điều kiện nhân quyền kèm theo, chắc chắn Mỹ muốn VN trở thành "công xưởng" mới, kiểu TQ khoảng 2 thập niên trước.
Đây mới là điều bất hạnh cho dân tộc VN. Sự phát triển theo mô hình đó chỉ có một thiểu số nhỏ hưởng lợi. Dân tộc VN trở thành những kẻ làm công trên đất nước của mình.
Kinh tế đi kèm với nhân quyền, phát triển sẽ theo mô hình của Nhật, Đức sau 1945; hay của Đại Hàn, Đài loan thập niên 80.
Mô hình nào là phát triển bền vững, câu trả lời đã hiển nhiên trên thực tế.
Điều càng bất hạnh, là không mấy ai trí thức VN ý thức được nguy cơ này. Họ vẫn dửng dưng, quay lưng với vấn đề "nhân quyền", làm như đó không phải là trách nhiệm của mình, giao nó cho người khác lo lắng.
24-5
Hôm 29 tháng tư tôi có viết một status ngắn, nói về mối tương quan giữa nhân quyền và việc Mỹ bỏ lệnh cấm vận vũ khí sát thương. Nội dung như sau:
"Bên BBC đăng hai bài báo, tựa đề là hai câu hỏi : một là Việt Nam có tìm ra lý do cá chết hàng loạt ? và hai là Mỹ sẽ bỏ cấm vận vũ khí với Việt Nam?
... Về câu hỏi một,... câu trả lời VN có tìm thấy thủ phạm làm cá (chim, rừng và người) chết hay không, là tùy ở Bắc Kinh (hay Đài Bắc).
Câu hỏi hai, Mỹ có bỏ lệnh cấm vận vũ khí sát thuơng cho VN hay không. Câu trả lời cũng sẽ thấy ở Bắc Kinh.
Đúng vậy, Bắc Kinh chớ không phải ở Hà Nội hay do nhân quyền."
Không phải chỉ cá nhân tôi mới có nhận định như vậy.
Báo chí nước ngoài hôm qua chạy tít lớn, nói về việc Mỹ bỏ lệnh cấm vận vũ khí sát thương. Hầu hết đều cho rằng động thái (bỏ lệnh cấm vận) của Hoa Kỳ là nhắm tới Bắc Kinh. RFI dẫn "Le Figaro" và "La Croix" lấy tít "Hoa Kỳ - Việt Nam bắt tay nhau chống Trung Quốc". Cũng ở RFI, trả lời phỏng vấn, học giả Carlyle Thayer cho rằng Obama gởi tín hiệu cứng rắn đến Bắc Kinh.
Các quan sát viên nước ngoài nhìn nhận rằng Bắc Kinh từ lâu là "đối tượng" chính trong quan hệ Việt-Mỹ, hay ít nhứt nằm trong tầm nhìn chiến lược của hai bên.
Tôi cũng đã giải thích trong một status hôm qua:
"Nếu chỉ đơn thuần gỡ lệnh cấm vận vũ khí sát thuơng và bất chấp nhân quyền, thì đây có thể là thông điệp mạnh của Obama gởi đến TQ.
Mặc dầu rào trước đón sau, Obama nói là bỏ lệnh cấm vận vũ khí sát thuơng không nhắm vào TQ, nhưng Bắc Kinh có thể xem đây là một tín hiệu xấu nhắm vào mình.
Phải chăng đây là cách của Mỹ trả lời Bắc Kinh, khi nước này tuyên bố không tuân thủ phán quyết của Tòa CPA, theo dự tính sẽ ra phán quyết chung cuộc trong những ngày sắp tới?
Trật tự pháp lý, được Mỹ dựng lên từ Thế chiến II (Pax Americana) sẽ được các nước trong khu vực, như VN, dùng vũ lực để bảo vệ, buộc TQ tuân thủ, hay là nó thay thế bằng trật tự mới do TQ áp đặt ?"
Ở status này ta tìm hiểu thế nào là "trật tự mới do TQ áp đặt" ? Từ đó ta cũng sẽ thấy dễ dàng lý do vì sao Mỹ bỏ lệnh cấm vận vũ khí sát thương.
Trước hết cần biết thế nào là trật tự cũ, trật tự của Mỹ, Pax Americana.
Trật tự này đặt nền tảng trên sự "bình đẳng về chủ quyền". Mọi quốc gia, bất kể lớn nhỏ, mạnh yếu, dân đông hay dân ít... đều bình đẳng như nhau về "chủ quyền".
Chủ quyền được hiểu như là quyền lực chủ tể, tối thượng trong quốc gia. Quyền (power, pouvoir) này nằm trong tay vị chúa thượng ở các nước quân chủ, và thuộc về toàn dân trong các nước cộng hòa.
Sự bình đẳng về chủ quyền được thể hiện trong bộ Luật Quốc tế về Biển 1982. Theo đó, một nước ven biển, bất kỳ lớn nhỏ, dân đông dân ít, được hưởng như nhau 12 hải lý (tính từ bờ, hay đường cơ bản) hải phận gọi là "lãnh hải" và 200 hải lý hải phận gọi là "kinh tế độc quyền".
Trong vùng "lãnh hải" quốc gia có thẩm quyền gần như như là trên đất liền (chủ quyền). Vùng "kinh tế độc quyền" quốc gia có quyền (right, droit) độc quyền (exclusive) về kinh tế. (VN hiện nay dịch thành "đặc quyền" là sai. Đặc quyền là một quyền được một quyền lực chủ tể (nào đó) ban phát. Còn "độc quyền", trong trường hợp này, là quyền phát sinh từ chủ quyền của quốc gia ven biển. Vì vậy quyền này được gọi là "quyền chủ quyền").
Bộ Luật Quốc tế về Biển 1982 là "trật tự về biển" mà các nước trên thế giới đã ký kết và tuân thủ.
Nhưng qua vụ Phi kiện Trung Quốc ở Tòa Trọng tài Quốc tế ở La Haye, về các quan niệm đối nghịch "giải thích và áp dụng Luật Biển 1982". TQ tuyên bố không nhìn nhận thẩm quyền của Tòa và cho biết sẽ không tuân thủ thi hành phán quyết này.
Thái độ của TQ đã phản bội lại tinh thần của Công ước về Luật Biển 1982 mà họ đã ký kết. Trong khi yêu sách của họ về biển, thể hiện qua đường chữ U chín đoạn, hoàn toàn không phù hợp với tinh thần của Luật Biển 1982.
Trật tự quốc tế, thể hiện qua Luật Biển 1982, (sẽ) bị TQ xâm phạm.
Bằng hành vi này TQ đưa ra một "trật tự mới", do TQ áp đặt. Theo đó "chủ quyền" không còn là đơn vị tối thượng và bình đẳng trong luật biển, mà dân số quyết định việc phân chia biển.
Ta thấy ở Biển Đông, yêu sách về biển của TQ chiếm đến 80%, tương ứng với dân số của TQ và dân số các nước trong khu vực.
Ngoài ra, TQ vừa công bố một bản đồ mới, theo đó 80% diện tích của Thái Bình Dương thuộc về TQ.
Nếu bỏ qua yêu sách 80% Thái Bình Dương, ở Biển Đông, ta thấy VN và Phi là bị thiệt hại nhiều hơn hết.
Đương nhiên, là người VN, ta không thể chấp nhận "trật tự pháp lý mới" theo lối TQ.
Nhưng nếu TQ thắng cuộc chiến "quang phục", thì không chỉ về biển, mà VN cũng sẽ trở thành "chư hầu" của nước này.
Mỹ gỡ bỏ lệnh cấm vận vũ khí sát thương cho VN, bất kể những vi phạm nhân quyền, là vì hai bên Việt-Mỹ có chung tầm nhìn chiến lược.
Nếu TQ không tuân thủ phán quyết của Tòa CPA, trật tự pháp lý khu vực sẽ bị đảo lộn. Và nếu không kềm chế được, TQ sẽ áp đặt "trật tự mới", luật lệ quốc tế sẽ thay đổi.
Điều này Mỹ không thể chấp nhận được. Vì vậy sắp tới, khi TQ không tuân thủ phán quyết của Tòa, và nếu TQ có những động thái đi ngược lại tinh thần luật pháp quốc tế, thì VN, Phi (có thể cùng Hoa Kỳ và nhiều nước khác) sẽ dùng vũ lực để bảo vệ trật tự pháp lý đã được thiết lập.
24-5
Trở lại vụ lá thư của ông Tương Lai gởi TT Obama, hôm trước tôi có coi, bận bịu nhiều thứ không kịp góp ý kiến.
Tôi cho đây là việc làm hết sức bậy bạ. Ông Tương Lai, người viết thư đã bậy, ông Cao Huy Thuần cố vấn, lại càng bậy hơn. Bởi vì nó thể hiện việc kỳ thị chủng tộc đến mức bệnh hoạn. Tôi nghĩ là trong chiến tranh, chắc mấy ông này phải thù Mỹ không kém thù Tàu bây giờ.
Người Hoa cũng như người Việt, có người tốt người xấu. Lãnh đạo Bắc Kinh xấu nhưng đâu phải người Hoa ai cũng xấu ? Vả lại, chùa Ngọc Hoàng đã xây hàng thế kỷ. Cho dầu xây thì nó cũng trở thành văn hóa của Miền Nam.
Dân miền Nam, nhứt là dân Sài Gòn không hề kỳ thị chủng tộc. Đây là nơi tụ họp của "dân tứ xứ". Chùa chiềng ở miền Nam có đủ thứ. Chùa Miên, chùa của người Hoa. Mỗi bang, hội (Quảng đông, Triều châu) là có một chùa khác nhau. Nhà thờ của người Việt cũng vậy. Ra Hố Nai thì thấy mỗi xóm là mỗi nhà thờ khác nhau. Lại còn có nhà thờ của Ấn giáo, Hồi giáo…
Tất cả tín đồ sống hài hòa, chưa từng thấy có xung đột chủng tộc hay tôn giáo.
Nước Mỹ cũng như miền Nam, đều là nơi "đất lành chim đậu". Ông Obama, như người Sài Gòn, cũng là người "tứ xứ". Ngay cái tên của nước Mỹ « Hợp chúng quốc », đã nói lên việc này.
Ông Obama chọn chùa Ngọc Hoàng để thăm viếng là có một thông điệp. Đó là gì ? Đó là thuởng thức cái văn hóa đa nguyên và hài hòa trong xã hội miền Nam. Ở đây không có bất kỳ ai bị kỳ thị, bị phân biệt vì lý do nguồn gốc của họ.
Lá thư thể hiện một sự kỳ thị ghê gớm. Can thiệp vào sự lựa chọn của ông Obama cũng là một điều không phải phép.
Nếu trí thức mà còn có đầu óc hẹp hòi như vậy, dân miền Nam, dầu rộng lượng đến bao nhiêu cũng không thể dung chứa nỗi lá thư này !
25-5
Tôi thì thấy người Sài Gòn vẫn như xưa: nồng nhiệt, hồn nhiên và cởi mở. Theo tôi, đây mới là "viên ngọc quí" của đất nước. Sài Gòn bao dung, Sài Gòn chung thủy. Sài Gòn chịu khó, siêng năng. Mở trói ra, với những đức tính này thì lo gì Sài Gòn bị thua kém...
26-5
Quan chức VN quan liêu là chuyện mà mọi người đã biết từ lâu. Tấm hình chụp hôm qua, ông "quan" ngồi trên lưng ông "lính", cho thấy mức độ "quan liêu" đã trầm trọng, ăn vào đến xương. Chữa trị được hay không là do ý thức của dân, của lính... chớ không phải là "quan".
Nhìn tấm hình, tôi lại liên tưởng đến những nhà tranh đấu cho "nhân quyền" VN. Tôi thấy họ tương tự như "ông quan" trong tấm hình. Thật vậy, ai chửi tôi nghe.
Nhân quyền là chuyện của mình, mình không "lội nước" tranh đấu cho mình thì không ai "cỏng" mình, tranh đấu dùm mình hết cả.
Từ lâu tôi có viết là "nhân quyền" chưa bao giờ là một "lợi ích" để người ta tranh đấu cho mình. Không có cái gì miễn phí hết cả.
Làm sao mình có thể trách móc Obama, hay nước Mỹ ?
Muốn ăn phải lăn vào bếp, muốn chết phải lết vô hòm. Hơn nữa, trong vấn đề bang giao quốc tế, "chủ quyền" là bình đẳng, tối thượng và bất khả xâm phạm. Ông Obama không có thẩm quyền nào đối với nhà nước CSVN. Có thể vì nhân đạo, Obama có thể trao đổi với VN vài quyền lợi nào đó, để thả một số tù nhân lương tâm, hay hứa hẹn vài điều nào đó.
Nhìn xa, tôi nghĩ là VN không thể "dân chủ hóa" theo mô hình Đài Loan hay Nam Hàn. Bởi vì VN thiếu vắng tầng lớp "trí thức trung lưu".
Trong hai thập niên đầu dựng nước, Đài Loan và Nam Hàn đã đầu tư rất lớn cho giáo dục. Nhờ đó hai nước này có một tầng lớp trí thức thật sự. Lớp người này trở nên "giàu có", còn không thì "đủ ăn đủ mặc" (trung lưu), chiếm trên 40% dân số lao động trong xã hội. Xã hội ĐÀi Loan và Nam Hàn dân chủ hóa dễ dàng, trong ôn hòa, là nhờ tầng lớp người này.
Còn VN, tầng lớp trí thức trung lưu không có. Giáo dục bị chính trị hóa, con người đào tạo là con người "dụng cụ" chớ không phải con người "trí thức". Trong khi tầng lớp "trung lưu", có của ăn của để, hầu hết là thành phần "có quan hệ với đảng", ngoài ra là một số hiếm hoi có tài năng kinh tế siêu quần.
Trong lúc thành phần "trung lưu" Nam Hàn, Đài Loan lo chuyện cải tổ chính trị, xây dựng lại xã hội, thì tầng lớp trung lưu VN lo chuyện ra sống ở nước ngoài. Trong vòng 5 năm mà VN chuyển ra nước ngoài 33 tỉ đô cho thấy thành phần "trung lưu, thượng lưu" VN ra nước ngoài sinh sống là "hết sức quan trọng".
Còn lại gì ở VN ?
Nhừng gì còn lại cần phải thay đổi cái nhìn. Obama đã nhắc đi nhắc lại, chuyện của các bạn thì phải do các bạn làm. Họ có thể giúp mình, nhưng trước hết mình phải "làm cái gì" mới được.
27-5
Nghe tin ông tướng nào đó của VN tỏ ý nói rằng ông Obama sẽ là tổng thống vĩ đại nhứt nước Mỹ nếu ông mở lời xin lỗi Việt Nam. Vấn đề là xin lỗi về cái gì ?
Trên thế giới đã xảy ra nhiều trường hợp nguyên thủ quốc gia bày tỏ cử chỉ, lời nói hay hành động, nhằm biểu lộ sự hối tiếc của mình đối với đất nước và nhân dân quốc gia khác, về những gì mà quốc gia dân tộc mình đã gây ra cho quốc gia này. Hình ảnh Willy Brandt, chưởng ấn nước Đức, quì gối trước tượng đài những nạn nhân tại Varsovie, hay lời xin lỗi của Vaclav Havel, tổng thống Tiệp Khắc, đến dân tộc Đức vì hành vi trục xuất dân thiểu số gốc Đức trong thời Thế chiến thứ hai, là những thì dụ về hành vi « xin lỗi » trên phương diện quốc gia.
Nếu Mỹ phải lên tiếng xin lỗi thì rõ ràng họ phải xin lỗi người dân miền Nam VN (dưới vĩ tuyến 17). Chuyện "khi đồng minh tháo chạy" là chuyện quá khứ của quốc gia, mà nhiều thế hệ lãnh đạo của Mỹ đã không ngừng hối tiếc về hành vi này trong quá khứ. Việc mở rộng vòng tay đón tiếp người Việt tị nạn từ nhiều thập niên qua là thể hiện phần nào sự hối tiếc của nhà nước Mỹ đối với dân miền Nam.
Nhà nước Mỹ có thể cần lên tiếng hối tiếc về việc sử dụng chất da cam rải lên đất nước VN. Nhưng cũng chỉ lên tiếng với người dân miền Nam và phần đất nước VN dưới vĩ tuyến 17. Dầu vậy, những gì họ làm sắp tới ở VN, như giải chất độc dioxine, là thiện chí của họ muốn hòa giải với đất nước VN.
Nhưng phía cần phải lên tiếng xin lỗi, là đảng và nhà nước CSVN, thì chưa thấy ai lên tiếng yêu cầu (ngoài một nhóm người ở hải ngoại).
Những gì đảng CSVN đã gây ra cho đất nước và dân tộc không có bút mực nào ghi ra cho hết.
27-5
Nhân ông Obama "lẩy Kiều", tôi cũng có hai câu Kiều gởi chị Kim Ngân. Tôi nghĩ là chị không có "khiếu thẩm mỹ" tầm cỡ của bà Nhu. Vì vậy chị nên mời một "nhà thiết kế" về ăn mặc làm cố vấn. Bởi vì:
"Nghĩ mình phương diện quốc gia,
Quan trên nhắm xuống người ta trông vào ."
27-5
« Rằng trăm năm cũng từ đây / Của tin gọi một chút này làm ghi » là hai câu Kiều hết sức có ý nghĩa, được Obama sử dụng gởi tới lãnh đạo CSVN, trong bài diễn văn đọc tại Trung tâm hội nghị Quốc gia ở Hà Nội. Ý nghĩa của hai câu, dĩ nhiên trong bối cảnh quan hệ hai nước Việt Mỹ, là « niềm tin chiến lược » đã được phía Hoa Kỳ « khắc ghi ». Những gì còn lại thuộc về lãnh đạo Hà Nội. Bởi vì « niềm tin » phải được xây dựng từ hai phía.
Báo chí vừa đăng tải vụ án vừa mới được xử tại Tòa án tỉnh Bình Thuận, việc những thuyền nhân vượt biên bị Úc bắt trả về. Bản án tù cho bốn người, từ hai năm đến hai năm rưởi, trong đó có một người bị liệt, không đi được.
Bản án tù này nói lên nhiều điều, thứ nhứt, nhà nước Úc đã làm tổn thuơng tinh thần công ước LHQ về người tị nạn (Convention de Genève 1951) ở điều 14. Theo điều ước này, mọi người bị bức hại có quyền xin tị nạn ở một nước khác. Nước Úc đã từ chối quyền tị nạn của những người này. Bị trả về, họ bị nhà nước CSVN « bức hại », bỏ tù.
Thứ hai, nhà nước VN đã cam kết với nhà nước Úc sẽ không « bức hại » những người bị trả về. Dầu vậy những người trả về vẫn bị nhà nước VN bắt vô tù.
Thấy gì ?
Thứ nhứt, thấy là luật sư bào chữa cho những người bị tù có thể liên hệ với Tòa Đại sứ Úc làm khiếu nại, vịn vào Điều 14 (khoản 1) Công ước Genève 1951, để can thiệp cho những người này « có quyền được tị nạn sau khi mãn hạn tù ».
Thứ hai, thấy là nhà nước VN là một nhà nước lật lọng. Đã cam kết với nhà nước Úc là không bức hại những người này để họ yên tâm hồi hương (vì nếu đe dọa bị bức hại, Úc không có quyền trả những người này về lại VN). Bắt bớ và bỏ tù những người này nhà nước VN đơn phương hủy cam kết với nhà nước Úc.
Đây không phải là lần đầu tiên (nhà nước CSVN lật lọng). Họ ký kết chưa ráo mực, thì vi phạm điều mà họ vừa ký. Lịch sử cuộc chiến VN, từ Hiệp định Genève 1954 cho tới Hiệp định Paris 1973, cho ta thấy điều đó.
Niềm tin nào có thể đặt ở nơi một tập đoàn như vậy ?
Obama ơi là Obama : Xem gương trong bấy nhiêu ngày,/
Thân con chẳng kẻo mắc tay bợm già !
27-5
về vụ ông Trần Huỳnh Duy Thức tuyệt thực, nếu không nói điều gì thì áy náy, mà nói thì không biết nói sao ?
Được biết, qua trang Dân Luận, ông Thức "đang tuyệt thực không thời hạn để yêu cầu chính quyền phải thượng tôn pháp luật và trưng câu dân ý, để người dân quyết định thể chế chính trị của đất nước. Gia đình, các tổ chức nhân quyền và nhiều người trong và ngoài nước lên tiếng đồng hành cùng với Trần Huỳnh Duy Thức."
Chắc chắn mọi người ghi nhận tấm lòng của ông đối với đất nước và dân tộc, trong đó có tôi. Nhưng mà, đường tranh đấu còn dài, thua keo này bày keo khác. Sợ là khi mình bệnh tật, sức khỏe không còn nữa, làm cho công việc dở dang, đó mới là điều đáng lo.
Tôi nghĩ rằng với tình hình hiện tại, bàn cờ quốc tế đang thay đổi mà việc này chắc chắn sẽ làm cho chính trị VN cũng phải thay đổi. Vấn đề là những người tranh đấu sẽ làm gì để cho sự thay đổi đó có lợi cho đất nước và dân tộc. Tức là sự hiện diện của mọi người đều rất cần thiết.
Mọi người cần ông Thức sống, không ai muốn thấy ông Thức bệnh hoạn, hay phiêu lưu đến một mức độ không quay lui được.
Vì vậy, những người tham mưu cho ông Thức nên nghĩ lại để có hành động khác, có lợi cho đất nước hơn.
30-5
Chương trình "60 phút mở" đã mở nhằm "hủ mắm thúi" và câu hỏi "Chia sẻ trên mạng xã hội để làm gì" đã tìm thấy câu trả lời.
Đó là vì "mạng nhà nước", bẩy, tám trăm tờ báo và vài chục đài truyền hình chi đó..., chỉ loan những tin đã được định hướng chính trị chớ không loan những điều mà người dân thực sự quan tâm.
Còn "mạng xã hội", vì không định hướng chính trị, nói lên những điều có thể được người dân quan tâm.
Rõ ràng nhà nước đã bỏ rơi vụ Vũng Áng. Các câu hỏi nguyên nhân vì đâu cá chết? Người ăn cá (hay tắm) khu vực biển này có nguy hại cho sức khỏe hay không? là những điều người dân hết sức quan tâm, cần biết mà đến nay nhà nước vẫn không có câu trả lời.
Tuy nhiên, "mạng xã hội" thì "thượng vàng hạ cám", mọi người phải biết sàn sẩy để thấy đâu là vàng, đâu là cám. (Còn mạng nhà nước thì toàn là... cám, kiểu "nhà thơ nhỏ mọn" gì gì đó).

31-5
Bạn chia sẻ trên mạng xã hội để làm gì ?
Tôi "chơi" facebook đã khá lâu, sau khi yahoo 360 đóng cửa, nhưng hầu như chưa từng "chia sẻ" tin tức hay ý kiến của ai lên trang mạng (hay blog) của mình bao giờ. Vì vậy nếu hỏi "động cơ chia sẻ trên mạng xã hội" của bạn là gì thì không hợp cách. Phải hỏi "động cơ viết trên mạng xã hội của bạn là gì" thì mới đúng.
Tôi bâng khuâng cả buổi về câu hỏi (giả định) này. Nhìn lại thì tôi viết khá nhiều, trung bình mỗi ngày từ một đến hai trang giấy. Năm ngoái, tổng cộng lại những gì đã viết, gọi là "nhật ký facebook", thì thấy hơn 400 trang. Năm kia cũng tương tự số lượng như vậy. Còn những năm trước nữa thì không biết, vì không có chép lại.
"Động cơ" nào mà mình viết (dữ thần) vậy ? Câu hỏi này hình như chưa bao giờ tôi đặt cho mình. Tôi viết như một nhu cầu sống: ăn, ngủ, đụ, ỉa... Dĩ nhiên, những gì tôi viết cũng vậy, thượng vàng hạ cám, đủ mọi chủ đề, có cái đọc được, có cái chỉ dùng để chùi đít. Điều khác nữa là tôi cũng (hầu như) chưa bao giờ "chia sẻ" những gì mình viết cho ai đó trên facebook, ngoại trừ những gì mình viết có liên quan đến đối tượng đó.
Tiện thể, cũng nên nói, là tôi (hầu như) không tự động "kết bạn" với ai đó trên facebook, cho dầu người đó là "nhà văn lớn" hay "gương mặt của công chúng"... Ngoài những người (thật là ít) mà tôi biết trước và tôi thực tình quí mến, xem họ là "bạn".
Nguyên nhân vì tôi biết rằng ở VN không đơn giản. Một người bạn thân của tôi, từ thời xa xưa ở Pleiku, sau khi nhìn lại được ở bên Mỹ, tôi có gởi "message kết bạn" facebook. Tôi nhanh chóng được nhận lời "kết bạn" từ người này. Nhưng "tình bạn kết lại" chưa qua một ngày thì người bạn này đã không còn trong " friends list" của mình nữa. Từ đó tôi không tự động xin kết bạn với bất kỳ ai. Tôi hiểu là "vấn đề Việt Nam" không đơn giản. Do nể nang, hay do tế nhị, hành vi của mình có thể đưa đối tượng vào tư thế khó xử.
Con số "friends" của tôi có khoảng 5.000 người, lúc trồi, lúc sụt. Con số "follow" vào khoảng 2.000. Để ý, sau một bài viết, một ý kiến có nội dung "nhậy cảm", số "friends" trụt xuống vài người. Hoặc là sau một ý kiến, thì thấy số lượng "xin kết bạn" lại tăng lên vài người.
Mà hầu hết những ý kiến của tôi đều "nhậy cảm". Bởi vì những "vấn đề Việt Nam" không đơn giản.
Khi ai đó hỏi "động cơ của anh (trong việc này) là gì" thì người đó chắc chắn phải là công an.
Ở nước ngoài, trong những xí nghiệp lớn, có những chuyên gia tâm lý học chuyên phụ trách việc tuyển dụng nhân viên. Yếu tố "motivation" (mà VN dịch là "động cơ") của người xin việc là quyết định để người này được nhận vào làm việc hay không. Người ta xác định yếu tố này bằng các lý thuyết (đại khái các lý thuyết của Maslow, McClelland, McGregor...). Nhưng ở VN thì tùy vào "động cơ" của bạn, công an có thể qui bạn phạm vào các điều 87, 88, 89 và 258 của Bộ Luật hình sự.
Chỉ cần bấm "like" vào một ý kiến của một facebooker nào đó, nếu xét thấy ý kiến có nội dung "phản động", người bấm "like" có thể bị phiền toái. Công an mạng xem chừng đông như "quân Nguyên" trên facebook.
Nhiều lần tôi tự hứa rằng phải "đóng facebook" một thời gian để hoàn tất vài công trình đang dang dở. Thí dụ tập tài liệu "Lịch sử thành hình biên giới giữa Việt Nam và các lân bang TQ, Lào và Kampuchia" đến nay ngâm tôm hơn 5 năm rồi mà chưa in thành sách. Hoặc tập tài liệu pháp lý và lịch sử về "Tranh chấp chủ quyền biển đảo giữa VN và TQ" viết đã xong mà vẫn chưa quyết định có in hay không.
Mỗi lần tính đóng blog, đóng facebook thì những hình ảnh nhức nhối của VN làm mình không thể ngừng viết facebook (hay viết blog).
Thì ra động lực (không phải động cơ) của tôi viết facebook là đây: những vấn đề của Việt Nam.
Từ những chuyện "lớn lao" như chuyện tranh chấp biên giới, lãnh thổ, tranh chấp chủ quyền biển đảo, việc đối kháng lập trường phân định biển... cho tới những chuyện chính trị hàng ngày như chuyện "con vua thì lại làm vua" của đảng CSVN, chuyện "nhà nước pháp trị", chuyện vi hiến của "chính phủ lâm thời", chuyện "tranh đấu nhân quyền"... hay những chuyện đời thường như chuyện "con ruồi của THP", chuyện cây xanh, chuyện đường cao tốc... bây giờ là chuyện Obama, chuyện bỏ lệnh cấm vận, chuyện cá chết Vũng Áng... cuối cùng hôm nay là chuyện "60 phút mở":  bạn chia sẻ trên mạng xã hội vì động cơ nào ?.
"Động lực" thúc đẩy tôi tiếp tục viết, theo kiểu "có những phút ngã lòng, ta vịn thơ mà đứng dậy" (Phùng Quán), không phải là những điều to lớn đã nói, mà là những điều tôi thấy, tôi đọc, tôi cảm nhận... thường ngày, những thảm trạng của đại đa số dân VN (mà chưa bao giờ tôi có thể) viết ra.
Xã hội VN phải thay đổi để con người VN có đời sống xứng đáng hơn. Động lực của tôi là đó. Tôi viết theo (và cho) chiều hướng đó.

Vì vậy, "dù đến rồi đi tôi cũng xin tạ ơn người", câu nhạc của Trịnh Công Sơn xin được gởi cho những người "kết bạn" hay hủy kết bạn với tôi. Những người "like" hay "share" ý kiến của tôi cũng vậy.

Aucun commentaire:

Enregistrer un commentaire

Remarque : Seul un membre de ce blog est autorisé à enregistrer un commentaire.