mercredi 21 décembre 2016

Nhật ký tháng sáu 2016.

6-6

Vấn đề « hòa giải » giữa VN và Mỹ bắt đầu được bàn luận, qua trường hợp Bob Kerrey, nhưng chỉ mới đơn thuần trên vấn đề « đạo đức ». Mà thực ra vấn đề pháp lý mới đóng vai trò trung tâm.

Chiến tranh Việt Nam đến nay vẫn còn tranh cãi về « cái tên ». Tức là phương diện « pháp lý » (jus ad bellum – jus in bello) vẫn còn nhiều điều phức tạp, chưa ngả ngũ.

Đối với phía Hoa Kỳ, chiến tranh VN là một cuộc chiến « quốc tế ». Hai bên VNDCCH và VNCH là hai « quốc gia » đúng nghĩa. Trên tinh thần này, Hoa Kỳ sử dụng quyền « tự vệ tập thể chính đáng » của quốc gia VNCH. Bởi vì VNDCCH đã « xâm lăng » VNCH. Đồng thời, hiện nay ai cũng biết, thực thể MTGPMN chỉ là cách tay nối dài của miền bắc. Toàn thể nhân sự lãnh đạo MTGPMN đều nằm trong đảng CSVN.

Trên tinh thần này Bob Kerrey là « thủ phạm » của vụ thảm sát Thạnh Phong (Bến Tre), nhưng Bob Kerrey chỉ chịu trách nhiệm hình sự trước pháp quyền (juridiction) của VNCH mà thôi. VNDCCH là « quốc gia khác », không có thẩm quyền đối với những người dân miền Nam (kể cả « quyền » về « đạo đức »).

Cuối cùng Hoa Kỳ rút quân, theo tinh thần của Hiệp định Paris 1973.

Theo Hiệp định này Hoa Kỳ nhìn nhận nội dung Hiệp định Genève 1954. Theo đó chỉ có « một nước VN duy nhứt, thống nhứt ba miền ». Tức là, theo quan điểm này thì Hoa Kỳ thua cuộc chiến tranh, phải nhìn nhận VN là một quốc gia duy nhứt.

Dầu vậy, đứng trên quan điểm này, các vụ thảm sát Mỹ Lai hay Thạnh Phong, phía có thẩm quyền về dân chúng và lãnh thổ vẫn là VNCH. Nước VN (duy nhứt đó) có hai thực thể chính trị : VNDCCH và VNCH, lần lượt là hai thực thể chính trị được sinh ra (quốc tế nhìn nhận) từ Hiệp định Genève 1954.

VN hôm nay đã được thống nhứt, nhưng nước CHXHCNVN vẫn chưa « kế thừa » các di sản của VNCH, vì vậy khó có thể lên tiếng đòi hỏi những vấn đề (pháp lý) liên quan đến VNCH trước kia.

Mặt khác, một điều ước của hiệp định 1973 qui định rằng dân tộc miền Nam giữ được quyền « dân tộc tự quyết » để quyết định chế độ chính trị.

Nhiều nhà luật học cho rằng tinh thần của điều ước này khẳng định VNCH là một « quốc gia ». Vì chỉ trong một « quốc gia » dân tộc mới có « quyền » về « tự quyết ».
Tức là, quan điểm luật học (jus ad bellum – jus in bello), Hoa Kỳ vẫn đúng (khi can thiệp vũ lực vào VN).

Vấn đề đặt ra là chúng ta có chấp nhận vai trò của Bob Kerry (một « tội phạm » trong chiến tranh), điều khiển trường Đại học Fulbright (FUV) hay không ?

Theo thiển ý của tôi, mặc dầu đây là một trường hợp « đạo đức » hết sức tế nhị, nhưng vai trò của Bob Kerrey chỉ « đóng khung » ở phương diện « kinh tài » cho trường, chớ không liên quan đến việc « giáo dục ». Mà ta thấy quá trình « hàn gắn vết thuơng chiến tranh » của ông này, bằng các phương tiện vật chất, hay với những nỗ lực thường xuyên của cá nhân ông này nhằm thúc đẩy quan hệ ngoại giao Việt-Mỹ. Theo tôi đã là lời xin lỗi chân thành và cụ thể nhứt.

Ta có thể đòi hỏi gì ở Bob Kerrey để VN có lợi hơn ? Vấn đề pháp lý (đã nói trên) sẽ rào bọc khiến VN khó có thể làm một cái gì đó đối với ông này.

Theo tôi, một người khác, không phải Bob Kerrey, lên nắm FUV, chưa chắc trường này có đủ tài chánh dồi dào để có thể mời những giáo sư danh tiếng, để có thể bảo đảm « chất lượng » cho những sinh viên đào tạo sau này.


10-6

Trong vụ Bob Kerrey, không phải chỉ có bà Tôn Nữ Thị Ninh, mà hầu như mọi người đều nghĩ rằng ông này là "tội phạm". Đơn giản vì ông là người chỉ huy toán lính gây ra vụ thảm sát Thạnh Phong.

Quan điểm của bà Ninh, dường như cũng là lập trường chính thống của đảng CSVN, vì ông Bob Kerrey là tội phạm, do đó ông không có tư cách để đứng đầu (ban quản trị) Đại học Fulright. Phía còn lại, quan điểm cho rằng mặc dầu ông Kerrey là "tội phạm", nhưng ông đã tỏ ra hối lỗi và bày tỏ (trong quá khứ) hành vi chuộc lỗi, vì vậy ông xứng đáng là người đứng đầu (ban quản trị) Đại học Fulright.

Theo tôi thì việc cho rằng ông Kerry là "thủ phạm" duy nhứt trong vụ Thạnh Phong là có phần hấp tấp.

Trong một status trước, tôi có cho rằng, nếu ông Kerrey là thủ phạm vụ "sát nhân" ở Thạnh Phong, thì ông này chỉ chịu trách nhiệm trước pháp luật của VNCH (tức miền Nam trước kia) mà thôi. Thạnh Phong thuộc pháp quyền (juridiction) của VNCH. Miền Bắc, tức VNDCCH, là "một bên" cuộc chiến (ủy nhiệm qua MTGPMN), không có thẩm quyền về lãnh thổ và dân chúng phía nam vĩ tuyến 17.

Về "trách nhiệm" của Bob Kerrey trong vụ Thạnh Phong, trong một dịp bày tỏ trước công chúng, ông này nhìn nhận phần lỗi hoàn toàn về mình. Một số cựu quân nhân thuộc các nước có tham gia cuộc chiến VN, như Mỹ, Nam Hàn, Úc, Tân Tây Lan... tương tự như Bob Kerrey, đều tỏ ra hối hận vì đã tham gia cuộc chiến này. Một số cựu quân nhân Nam Hàn, thuộc sư đoàn Bạch Mã, cũng có mặc cảm tội lỗi như Bob Kerrey. Những quân nhân này trong thời chiến cũng gây ra thảm cảnh giết đàn bà, trẻ em, người già... như vụ Thạnh Phong.

Theo tôi, việc nhìn nhận "trách nhiệm" của Bob Kerrey cần phải được xét lại.

CSVN cho rằng cuộc chiến VN là "chiến tranh chống đế quốc xâm lược". Đến nay ta thấy quan niệm này là sai. Mỹ không hề có tham vọng về lãnh thổ (ở VN). Quân đội Mỹ có mặt ở miền Nam tương tự như có mặt ở Nhật và Nam Hàn từ sau 1945 đến nay hay ở Tây Đức trước đây.

Trương ngọn cờ "chống Mỹ cứu nước", CSVN chủ trương "chiến tranh nhân dân", qua con cờ MTGPMN, sử dụng mọi phương tiện để "đánh cho Mỹ cút, đánh cho Ngụy nhào". CSVN thành lập những đạo quân "tóc dài", toàn đàn bà con gái. Đạo quân này ra trận với câu châm ngôn : "còn cái lai quần cũng đánh". Họ cũng chiêu mộ trẻ em, những đứa trẻ 13, 14 tuổi, cao chưa khỏi đầu cây súng, đưa ra mặt trận. Ngoài ra còn có các đơn vị đặc công, giao liên... nhân sự toàn đàn bà và trẻ nít.
Trong một bài viết mới đây nhà văn Nguyên Ngọc còn tiết lộ chi tiết là quân miền Bắc, trong một chiều hướng, đã sử dụng người dân để làm bia che chở.

Sau khi đụng trận, thây xác bỏ lại chiến trường, là những người lính Mỹ và VNCH. Còn lại dĩ nhiên toàn là xác "xi vin", tức "dân sự", đôi khi là đàn bà, trẻ con. Lính cộng sản không có ai mặc quần áo trận hết cả.

Người ta gọi đó là các vụ thảm sát (tương tự vụ Thạnh Phong). Do những vụ thảm sát này mà dư luận thế giới phẫn nộ, lên án sự tàn ác của Mỹ và lính VNCH. Người ta chỉ thấy bề mặt mà không ai thấy bề trái. Rốt cục các đồng minh của Mỹ như Nam Hàn, Thái Lan, Úc, Tân Tây Lan... bỏ cuộc, để Mỹ ở lại VN một mình.

CSVN thắng trận là nhờ "chiến tranh nhân dân". Hiện nay quân phiến loạn ở các nước Ả Rập, Trung Á... đều sử dụng mô thức "chiến tranh nhân dân", trà trộn vào dân mà đánh giăc.

Vì vậy, theo tôi, nếu Bob Kerrey có trách nhiệm thì CSVN cũng có trách nhiệm.

Mà CSVN có trách nhiệm lớn hơn, vì đã vi phạm các qui ước về chiến tranh, như đã sử dụng con nít cho cuộc chiến, hay sử dụng các hành vi khủng bố như pháo kích vào chợ, trường học, đặt mìn giật xe đò…

Ngoài ra vụ thảm sát Tết Mậu Thân 1968, dã man ngàn lần vụ Thạnh Phong. Bởi vì vụ Thạnh Phong là "chiến tranh", hoặc là tai họa do chiến tranh. Còn vụ Huế 1968 hiển nhiên là hành vi tội ác diệt chủng.

Hôm trước tôi cũng có viết một status ngắn, cho rằng khi Mỹ đưa Bob Kerrey lên lãnh đạo Đại Học Fulright là đưa một trái banh thăm dò thái độ "hòa giải" của CSVN.
Ta thấy rõ ràng, sau khi gỡ bỏ bài viết của Đinh La Thăng, nội dung "hòa giải" đề cao việc gác bỏ hận thù, hướng tới tương lai, nhân vụ Bob Kerrey. Trong khi các bài viết của bà Tôn Nữ Thị Ninh thì vẫn được đăng ở các trang báo. Lãnh đạo CSVN vẫn chủ trương chối bỏ "quá khứ" của họ.

Mà việc hòa giải cần thiện chí ở hai phía. Ta phải thực tế nhìn nhận rằng CSVN "đi" với Mỹ là việc chẳng đặng đừng chớ không hề do thiện ý.


11-6

Hà Nội có trở thành một Singapour thứ hai với 115 tỉ đô la ?

Theo tôi là không. Không thể. Ngay cả với con số 1.500 tỉ đô la đầu tư, tức khoảng 5 lần GDP của VN, theo tôi vẫn là không thể.

Hà Nội có thể trở thành một Singapour thứ hai hay không là tùy thuộc, thứ nhứt, vào vốn liếng về văn hóa và trí tuệ của “con người Hà Nội” và thứ hai, vào thể chế chính trị, chớ không phải từ số tiền 115 tỉ đô la.

Không phải chỉ Singapour, ban đầu khởi nghiệp các xứ Nam Hàn, Đài Loan… đều hết sức vất vả, khó khăn. Các xứ này “cất cánh thành rồng” là nhờ “động cơ” vốn con người, tài chánh mặc dầu ở vị trí trung tâm, nhưng chỉ đóng vai trò trợ lực xúc tác.
Không ai phản biện việc Đài Loan khởi nghiệp thành công là nhờ “viện trợ” của Mỹ 1 tỉ đô là mỗi năm trong một thời gian khá dài. Con số 1 tỉ đô la thập niên 60-70 là bao nhiêu lớn ? Có bằng con số 10 tỉ của người Việt hải ngoại gởi về hay không ? Không thành vấn đề. Quan trọng là lãnh đạo Đài Loan nắm lấy số tiền quí giá này để cải tổ giáo dục và xây dựng hạ tầng cơ sở để vừa đào tạo con người, vừa xây dựng đất nước. Nam Hàn cũng phát triển tương tự như vậy. Viện trợ của Mỹ đều được sử dụng với những phương cách hữu ích nhứt: giáo dục đào tạo con người và xây dựng hạ tầng cơ sở.

Singapour cũng không ngoại lệ, nhưng dễ dàng hơn hai trường hợp phát triển của Đài Loan và Nam Hàn. Bởi vì qui mô của Singapour chỉ là một “thành phố” trung bình trong khu vực.

Chìa khóa thành công của ba xứ này là: giáo dục đào tạo vốn con người và xây dựng hạ tầng cơ sở quốc gia.

Nhiều mô hình xây dựng quốc gia trên thế giới cũng tương tự như vậy như lại thất bại. Vì đâu?

Bởi vì Đài Loan, Nam Hàn, Singaour… là những quốc gia “pháp trị”. (Các quốc gia thất bại thì không). Luật quốc gia vô cùng khe khắc với nạn tham nhũng. Hình phạt về tham nhũng cực kỳ nặng ở các xứ này.

Điều này không khác với Hoa Kỳ, lúc quốc gia này mới lập quốc. Nếu ta có đọc sách sử Hoa Kỳ, hay những phim “cao bồi Viễn Tây”, ta thấy rằng nơi đây đã từng là vùng “vô luật pháp”, lẽ phải là “cây súng”. Ai nhanh tay rút súng thì người đó là “luật”. Nhờ luật pháp được áp dụng một cách nghiêm minh mà cộng đồng xã hội được xây dựng.

Một cuốn phim, theo tôi mọi người nên xem, đó là tập “Saving Private Ryan” (Phải cứu chiến binh Ryan). Phải xem để biết rằng người Mỹ họ tôn trọng pháp luật như thế nào.

Chuyện phim đại khái nói rằng gia đình người lính Ryan đã có người hy sinh khi phục vụ cho đất nước, Ryan con út trong gia đình. Theo Luật của Mỹ, trong hoàn cảnh này, người con (cuối cùng) Ryan được miễn dịch. Khi biết ra thì đã trễ, người lính Ryan đã nhập ngũ và đã theo đơn vị đổ bộ “Normandie”. Bộ Quốc phòng Mỹ đã gởi một toán quân (do Tom Hanks thủ vai chỉ huy) với sứ mạng đưa người lính Ryan trở về với gia đình. Sứ mạng thật gian nan, vì chiến trường Châu Âu trong Thế chiến thứ II vô cùng rộng lớn và đầy hiểm nguy. (Có đến gần 18 triệu người lính hy sinh trên chiến trường Châu Âu trong Thế chiến II). Cuối cùng, với nhiều tổn thất, toán quân này cũng tìm ra được anh lính Ryan.

Điều cần học hỏi trong cuốn phim là tinh thần “trọng luật” của người Mỹ. Luật đã ra như vậy, thì cho dầu phải hy sinh, tổn thất đến cách mấy, người đại diện “pháp luật” cũng phải thi hành.

Nhiều người nói nước Mỹ thành công là nhờ biết trọng dụng nhân tài, nhờ vị trí địa lý v.v… Theo tôi, yếu tố “trọng luật” mới là nền tảng để xã hội Mỹ phát triển, để trở thành đại cường số 1 như hiện nay.

115 tỉ đổ vô Hà Nội, với giàn lãnh đạo như hiện nay, với “vốn con người” dở thầy dở thợ… là không ăn thua. 1.500 đổ vô cũng không ăn thua.

“Cào bằng” thì núi non cao lớn bao nhiêu cũng lở. VN đã phung phí biết bao nhiêu tài nguyên, tàn phá biết bao nhiêu môi trường… của đất nước ? Trong khi các đe dọa chiến lược ngày càng tăng cao, sự “toàn vẹn lãnh thổ” trong chừng mực đã bị thương tổn. Nhưng xây dựng, 40 năm đã thấy gì, ngoài việc “xuống hố cả nút” ?

Vì vậy, khi nghe lãnh đạo CSVN đưa kế hoạch xây dựng Hà Nội thành một Singapour thứ hai, thấy tức cười. Theo tôi, Hà Nội muốn “cạnh tranh” với Sài Gòn. Có thể với vốn dầu tư 115 tỉ, Đinh La Thăng sẽ thành công, Sài Gòn sẽ qua mặt Singapour. Bởi vì tự bản chất, con người Sài Gòn đã là con người “văn hóa và kinh tế”. Dân Sài Gòn, nói chung là dân miền Nam, đã có thói quen “trọng luật”.

Đọc tới đây nhiều người sẽ cho rằng tôi “kỳ thị vùng miền”. Thì sự thật đôi khi rất “đau lòng”, nhưng cũng phải nói, vì đó là sự thật.

Theo tôi, nếu kế hoạch 115 tỉ cho Hà Nội được thực hiện thì dân ba miền phải thắt lưng buộc bụng. 115 tỉ, 50% GDP, là mồ hôi nước mắt của nhân dân nửa nước đổ ra trong vòng một năm. Nhiều lắm chớ ? Nếu thành công, thì cũng ô kê, Hà Nội thay Sài Gòn làm đầu tàu kéo cả nước.

Nhưng tỉ lệ thành công là bao nhiêu ? Theo tôi, với chế độ chính trị, bộ sậu (sâu)  lãnh đạo và với “vốn con người” như vậy, xác suất thành công gần với dê rô.

Chìa khóa thành công (trở thành Singapour hay trở thành một đất nước đáng sống, theo tiêu chuẩn quốc tế ?) là chế độ chính trị chớ không phải là con số đầu tư.

Một nền pháp trị (tam quyền phân lập) chỉ có thể xây dựng trong một chế độ dân chủ. Vừa đá bóng vừa thổi còi, theo kiểu “pháp quyền xã hội chủ nghĩa”, tức “quyền lực nhà nước là thống nhất”, thì đổ vào bao nhiêu thì chỉ làm mập cho cán bộ, đảng viên bấy nhiêu.


12-6

Câu hỏi “làm từ thiện để làm gì” nên thay bằng câu  “làm từ thiện thế nào cho có hiệu quả” thì hợp lý hơn. Bởi vì trong một xứ nghèo như VN, chính phủ đi đâu cũng “ngữa nón” xin viện trợ, thì không ai có tư cách để đặt ra câu hỏi xách mé như vậy.

“Làm từ thiện để làm gì” đúng là một câu hỏi hỗn xược, xách mé, khiêu khích… có hiệu quả tức khắc là xúc phạm đến danh dự của những người làm các công tác từ thiện. Nhưng nó thể hiện lương tâm của một xã hội mà nội tạng đã bị chấn thương, đang ở thời kỳ phân rã. Ở trong một xã hội như vậy, con người đối xử với con người còn tệ hại hơn con thú.

Đến nay chắc mọi người cũng biết nguyên nhân vì sao ông Nguyễn Đăng Tuấn bị loại “từ vòng gởi xe” trong cuộc bầu cử đại biểu QH vừa rồi. Ông Tuấn là một người làm công tác từ thiện qua chương trình hành động “Cơm có thịt”. Đơn giản vì hành vi của ông Tuấn để lộ bộ mặt thật của đất nước VN. Kế hoạch “công nghiệp hóa, hiện đại hóa đất nước” do đảng CSVN vạch ra từ đầu những năm 2000, đã thất bại. Việc này không thể dấu diếm những con mắt soi mói của thế giới. Công cuộc “xóa đói giảm nghèo” mà lãnh đạo CSVN huênh hoang “thành công lớn” trước dư luận quốc tế, thì bị chính những người làm từ thiện như ông Tuấn vạch mặt.

Tiền bố thí (cách nói khác của viện trợ) của các nước tư bản, giúp cho nhà nước CSVN giải quyết nạn nghèo đã được sử dụng như thế nào? Nhìn lại bản thân thành phần cai trị đi Lexus trị giá hàng chục tỉ, với lớp bị trị xác xơ trong xã hội, ta thấy ngay rằng số tiền “khất thực” đã vào túi của ai.

Các nước đang giẫy chết cần xét lại các chương trình nhân đạo của mình. Làm sao có thể tiếp tục bố thí cho một người đặt câu hỏi hổn sược : mầy bố thí (cho tao) để làm gì ?

Chương trình TV “60 phút mở”, kỳ trước đã mở nhằm “hủ mắm thúi”. Kỳ này thì mở ra trái tim đen của người tư bản đỏ.

Họ đặt vấn đề “động cơ”, ngay với những người làm từ thiện, những người vốn làm việc bằng trái tim.

Nếu trái tim mà biết suy nghĩ, lòng trắc ẩn cũng tính được bằng cân đo đong đếm, chắc xã hội loài người vẫn còn trong tình trạng bầy đàn.

Làm từ thiện, đối với một số người VN, đã trở thành một công việc thường ngày, như hít thở không khí để sống.

Nhứt là đối với những thuyền nhân VN rời bỏ đất nước sau 75. Hành vi làm từ thiện đối với họ như là một “phản xạ tự nhiên”. Bởi vì họ sống được đến ngày hôm nay là do lòng trắc ẩn của thế giới, của người Mỹ, người Pháp, người Anh, người Na Uy v.v… Họ đã sống nhờ từ thiện, thì việc “từ thiện” vô hình chung đã gắn liền với cuộc sống của họ.

Người Việt nước ngoài nào khi về lại VN mà không làm từ thiện ?

Từ thiện có muôn hình vạn trạng cách thể hiện. Làm cây cầu, xây con lộ, lập hội từ thiện, lập làng cô nhi… người có khả năng chuyên môn thì dứt bỏ đời sống sung túc xứ người, về nước chịu đời sống khó khăn hơn, mục đích là làm cho VN ngày thêm khá hơn.

Làm từ thiện ít ai khoe, ngoại trừ mục đích kích thích những người khác cùng làm từ thiện (như mình).

Thử tưởng tượng, nếu không có các công việc từ thiện của những con người giàu lòng trắc ẩn, thì xã hội VN đã suy thoái đến đâu ?

Đừng sợ “từ thiện” làm mất đi bản sắc văn hóa mà nên sợ con người sống với nhau như loài thú không tim.

Một trăm năm trước, những tấm hình người Pháp chụp để lại, cho thấy người VN còn mặc khố, ở trần. Nghèo đói không đủ ăn, không đủ mặc, mà gọi là “văn hóa”, là “bản sắc dân tộc” hay sao ?.


17-6

Tình hình có vẻ phức tạp.

Chiếc CASA 212 cứu hộ bị rớt, báo chí đăng tải, ở vị trí "phía đông đường phân định vịnh Bắc Việt", cách 3 hải lý, tức thuộc vùng "kinh tế độc quyền" của TQ. Báo chí cũng đã loan tin chiếc SU30 bị rớt lúc "bay thực tập" ở vùng biển Thanh Hóa. Một phi công SU30 bung dù thoát hiểm, nhờ ngư dân cứu kịp thời.

Điều phức tạp là chiếc SU bị rớt ở vùng biển Thanh Hóa trong khi chiếc CASA cứu hộ ở vùng biển thuộc đảo Bạch Long Vĩ.

Theo suy đoán của tôi thì hai vùng biển này có thể chỉ là một vùng. Báo chí cần kiểm chứng lại hai vị trí này. Điều cần xác định là chiếc SU30 bị rớt ở vùng biển thuộc VN hay thuộc TQ ?

Phi cơ chiến đấu xâm phạm không phận của một quốc gia khác mà không báo trước là điều tối kị trong quân sự. Nhưng việc bắn hạ một máy bay cứu nạn (của một nước khác) "bay lạc" vào không phận nước mình là điều ít xảy ra trong thời bình.
Trong quá khứ, trường hợp máy bay hàng không dân sự của Nam Hàn KAL007 bị SU của Liên Xô bắn rớt (1983), hay máy bay dân sự của Iran bị tuần dương hạm Vincennes của Mỹ bắn rớt năm 1988 là các thí dụ về việc "xâm phạm vùng không gian an toàn". Cả hai trường hợp xảy ra trong lúc các bên đều là "quốc gia thù nghịch", ở trong tình trạnh "chiến tranh" hay "đe dọa chiến tranh".

Nếu nguyên nhân tai nạn của chiếc CASA không phải vì lý do "thời tiết" như phía quân đội VN loan báo, thì sự "căng thẳng" giữa VN và TQ đã lên đến cao độ.  


18-6

Nhân vụ hai chiếc SU 30 và CASA 212 bị tai nạn.

Việc tưởng niệm các chiến sĩ Gạc ma bị thảm sát năm 1998 lý ra đã không thể xảy ra ở những năm gần đây nếu không có những người, như cá nhân tôi, đặt lại vấn đề từ những năm 2000. Thật vậy, vụ Gạc Ma 1988, (cũng như cuộc chiến biên giới tháng hai 1979), hoàn toàn bị xóa trắng, không chỉ trong lịch sử VN mà còn ở những trang thời sự của báo chí, sau khi Hội nghị Thành Đô được diễn ra.

Cá nhân tôi là người đầu tiên đưa ra trước dư luận báo chí việc những chiến sĩ bị hy sinh trận Gạc ma 1988 đã không được nhà nước CSVN ghi nhận như là những người đã hy sinh cho tổ quốc. Chính tôi đã tố cáo hành vi bạc hạnh của nhà nước CSVN khi ghi trên bia của những người lính đã hy sinh này dòng chữ " hy sinh để bảo vệ hòa bình cho khu vực".

Thật là ngu xuẩn, hỗn xược, vô ơn và bạc nghĩa, những người lãnh đạo CSVN, phải không ? Những người lính này khi ra trận là tuyên thệ bảo vệ tổ quốc, bảo vệ quyền lợi của quốc gia, dân tộc hay tuyên thệ "bảo vệ hòa bình cho khu vực"?. Và khi ghi những dòng chữ như vậy phía VN mặc nhiên đã từ bỏ chủ quyền của VN tại Gạc ma (cũng như các bãi đá khác đã bị TQ chiếm cùng thời điểm).

Ngay cả việc hy sinh bảo vệ lãnh thổ mà không dám ghi, thì bây giờ lý lẽ nào lên tiếng đòi Gạc ma và các bãi đá này với TQ ?

Nhờ sự lên tiếng này mà báo chí trong nước (nếu không lầm là tờ Thanh niên) mới đăng những bài báo nói về vụ Gạc ma. Một số sĩ quan QDNDVN cũng lên tiếng về cuộc chiến Gạc ma, tố cáo một số nhân vật lãnh đạo đã đưa tới thảm trạng Gạc ma cũng như việc xóa bỏ lịch sử. Tính ra thì cũng chỉ vài ba năm trở lại thôi. Tuy nhiên, dầu trễ, rất trễ, nhưng sự thật cũng được thiết lập, những chiến sĩ đã hy sinh chắc cũng không còn ngậm hờn nơi chín suối.

Vụ chiếc CASA 212 cứu hộ của VN bị rớt, 9 người mất tích trong khu vực biển thuộc hải phận kinh tế độc quyền của TQ, trong lúc những người này đi làm công tác cứu hộ chiếc SU 30 của VN bị tai nạn rớt xuống biển trước đó.

Bất kỳ một mất mát nhân sự nào cũng đem lại điều thương tâm, trước hết cho gia đình. Những người hy sinh vì lý do công vụ còn để lại sự tiếc thương cho bạn bè. Cũng như gây ra những thiệt hại, mất mát lớn cho đất nước.

Để tưởng nhớ và tri ân họ, đều tiên quyết là ta phải thiết lập lại sự thật.

Chiếc SU 30 bị rớt vì lý do gì ? Ở khu vực nào ?

Nếu vì kỹ thuật, những người có thẩm quyền phải có nhiệm vụ điều tra nguyên nhân đến từ đâu, sau đó phải công bố trước báo chí để dư luận an tâm.

Nếu vì khuyết điểm nhân sự, những người lãnh đạo phải có chỉ thị phù hợp để khắc phục những tình huống tương tự có thể xảy ra.

Minh bạch ở các việc này cũng là phương cách bảo vệ đất nước. Thử tưởng tượng, khi lâm trận mà máy bay “hết xăng”, hay phi công ú ớ, không biết phải làm gì, thì việc bảo vệ bản thân và tài sản quốc gia đã khó, huống chi đến việc đánh địch, bảo vệ đất nước.

Chiếc CASA 212 bị rớt vì lý do gì ? Vì lý do kỹ thuật ? Tại sao phi công lại bay lấn qua không phận của TQ ?

Những điều này cần phải được minh bạch. Hành vi xâm phạm không phận "nước bạn" là việc tế nhị, nhưng (nếu) chiếc CASA 212 bị phòng không của "bạn" bắn hạ thì rõ ràng là hành vi chiến tranh. Tập quán quốc tế chưa từng thấy phi cơ cứu hộ bị bắn hạ bao giờ.

Ngoài ra còn một số vấn đề tâm lý xã hội.

Trong vu hai chiếc máy bay bị rớt, ta nhận thấy có thái độ cách biệt của một số người VN. Nhưng không bất kỳ ai có thể lên tiếng phê bình thái độ của những người này.

Bởi vì nguyên nhân của vấn đề là lãnh đạo CSVN. Những người này đã gây ra vô số những thảm trạng trong xã hội. Chính sách cai trị của họ đã gây ra và đào sâu những mối thù, đến từ những việc ức hiếp trong xã hội như truất hữu ruộng đất, triệt mọi đường sinh sống... hay những án tù oan ức do khác chính kiến…

Lãnh đạo CSVN đã thành công làm những điều mà trong lịch sử VN không ai có thể làm được: làm cho người dân VN quay lưng, thậm chí thù nghịch, với đất nước và dân tộc của mình.

Sai lầm của những người này là lầm lẫn tập đoàn cai trị CSVN với quê hương và dân tộc.

Chính sách cai trị hà khắc càng kéo dài, đến một lúc nào đó, dân tộc này sẽ rã đàn. Hiện tượng tâm lý xã hội ở vụ "tai nạn" này là dấu hiệu. Khi có chiến tranh thì nhà nước CSVN sẽ chiến đấu một mình.



19-6

Tôi e rằng vụ hai chiếc máy bay bị tai nạn rớt xuống biển vài hôm trước rồi cũng sẽ từ từ "chìm xuống biển" như vụ cá chết.

Trong vụ cá chết ở vùng biển Hà Tĩnh, Mỹ (và LHQ) đã ngỏ lời sẽ giúp cho VN để tìm nguyên nhân, nếu VN lên tiếng yêu cầu. Lãnh đạo VN đã im lặng trước những đề nghị đầy thiện chí này. Thậm chí, hôm kia, nhiều nghị sĩ của Quốc hội Đài loan đã lên tiếng yêu cầu chính phủ Đài Loan điều tra Formosa, (có thể là tác nhân gây ô nhiễm vùng biển VN), đồng thời đề nghị giúp cho VN điều tra vụ cá chết. VN cũng đã im lặng.

Vụ chiếc CASA 212 của hải quân VN, máy bay (do thám) cũng là máy bay cứu hộ, bị rớt ở vùng biển Bạch Long Vĩ, viên Đại sứ Mỹ tốt bụng cũng đã lên tiếng, "với mọi phương cách có thể", Mỹ sẽ giúp cho VN trong công tác cứu nạn chiếc CASA 212. Thái độ của VN là quay lưng với đề nghị này. Trong lúc ông Nguyễn Chí Vịnh, thứ trưởng Bộ QP, lên tiếng "năn nỉ" phía TQ xin được giúp đỡ. TQ cho chiếc tàu "hải cứu" hạng nặng của mình để "giúp" VN đồng thời "cho phép" VN cho người và tàu bè vào vùng biển của TQ để làm công tác cứu hộ.

Thái độ của ông Vịnh có thể thông cảm, chiếc CASA 212 của VN rớt trong vùng biển của TQ. Không xin phép họ là không được.

Sẵn tiện cũng nhắc lại status hôm qua. Tôi có đưa giả thuyết rằng chiếc CASA 212 của VN đã xâm phạm vùng trời của TQ, dó đó có thể đã bị phòng không của TQ bắn hạ. Nhiều người phản biện, cho rằng vùng không gian (thuộc hải phận kinh tế độc quyền), tàu bè cũng như phi cơ, có quyền tự do qua lại.

Tôi xin nhắc đến các trường hợp "chạm trán" giữa không quân TQ và Hoa Kỳ, thí dụ chiếc EP-3 đã bay cách đảo Hải Nam 70km năm 2001. Chiếc máy bay này rõ ràng bay trong vùng không gian phía trên vùng "kinh tế độc quyền" của TQ, tương tự chiếc CASA 212 của VN hôm kia. Vậy mà chiếc máy bay EP-3 đã bị không quân TQ áp chế phải đáp xuống phi trường Hải Nam. Một chiếc J-8 của TQ bị rớt do va chạm.
Ta cũng có thể nhắc vụ chiếc tàu USSN Impeccable năm 2009, nguyên nhân chiếc tàu này "nghiên cứu" trong vùng kinh tế độc quyền của TQ.

Trong các vụ này ta thấy hai quan điểm đối lập về cách diễn giải "luật quốc tế". Phía Hoa Kỳ, (chưa thông qua Luật Biển 1982), chủ trương vùng biển kinh tế độc quyền (cũng như vùng không gian bên trên) thuộc "không phận và hải phận quốc tế". Trong khi quan điểm của TQ (đã ký và thông qua Luật Biển 1982) cho rằng vùng biển và không gian ở bên trên vùng kinh tế độc quyền không thuộc phạm vi "quốc tế".

VN cũng có cùng quan điểm của TQ. Luật biển của TQ (và VN, điều 3 khoản 2) cho rằng "biển quốc tế nằm phía ngoài vùng kinh tế độc quyền". Vì vậy TQ qui định rằng các loại tàu chiến, các loại máy bay quân sự (gồm cả máy bay do thám) không được hoạt động trong hải phận (hay không phận) thuộc vùng kinh tế độc quyền của TQ.
Ta thấy chiếc CASA 212 của VN nguyên thủy là máy bay "do thám". VN dùng nó "nhứt cử tam tứ tiện", vào việc "cứu hộ" (và nhiều việc khác như kiểm soát biển). Nếu không xin phép trước, chiếc CASA 212 khi xâm phạm không phận của TQ, phía này có thể xem là máy bay quân sự (do thám), không quân nước này có thể áp chế (trường hợp chiếc EP-3 của Mỹ), hay có thể bắn hạ.

Thái độ của lãnh đạo CSVN dĩ nhiên là muốn ém nhẹm tất cả mọi sự thật. Mà đằng sau thái độ  ém nhẹm sự thật luôn là những điều bê bối.

Trên phương diện quốc gia, ta có thể xếp một số điều bê bối này vào tội trạng "phản bội tổ quốc".

Status hôm qua tôi cũng có nhắc đến biến cố Gạc ma 1988, 76 chiến sĩ VN đã bị hải quân TQ thảm sát. Đã nhiều lần tôi nói về biến cố này. Nhưng sự thật lịch sử vẫn chưa được lãnh đạo CSVN nhìn nhận.

Tháng 3-2015 tôi có viết như sau:

"Biến cố Gạc Ma 14-3-1988, 64 người lính công binh VN bị thảm sát.

Luật quốc tế về chiến tranh có qui định không được bắn vào một người khi tay họ không cầm vũ khí. Đây là một hành vi cố sát, bị qui vào tội ác diệt chủng. Những người ra lệnh việc thảm sát là tội phạm. Hành vi của họ lý ra phải truy tố trước Tòa án hình sự quốc tế.

Bất kỳ người chiến sĩ nào, ước mơ của họ là được chết với cây súng trên tay.

Quyết định của lãnh đạo của VN đưa những chiến sĩ này ra đảo làm công tác xây dựng đảo mà không gởi kèm đoàn quân bảo vệ, hoặc ít ra, vũ trang để họ tự bảo vệ, trong khi đã biết tình hình đang căng thẳng. Đó là một quyết định ngu xuẩn trên quan điểm quân sự. Trước quân pháp những lãnh đạo này có tội "thí quân". Trước luật hình sự họ phạm các tội "không bảo vệ lãnh thổ" và "thông đồng với kẻ địch"… Những người này đáng bị ghép vào tội tử hình.

Sự im lặng dài lâu của lãnh đạo VN trước biến cố này, trước hết thể hiện sự vô ơn đối với những người đã hy sinh, sau đó là thông đồng với kẻ địch xâm lăng."...

Bây giờ là thái độ im lặng của lãnh đạo CSVN trước thảm trạng cá chết trắng biển, từ hơn hai tháng nay. Người dân phân vân không biết vì sao cá chết ?

Điều mà người dân cần biết là ăn cá các vùng biển này có nguy hiểm đến sức khỏe hay không ? Ta thấy thái độ bất nhất của cán bộ VN về vụ 50 tấn cá nục nhiễm "phenol" hôm rồi. Lúc thì nhiễm độc, cấm bán. Lúc thì "nồng độ phenol" còn nằm trong "vùng an toàn", được bán. Vấn đề là người bán cá chết đứng chết ngồi. Chờ giải quyết, 50 tấn cá nục chỉ còn cách đem đổ bỏ.

Không có quyết định nào của nhà nước có tính "khoa học", mặc dầu có hàng chục ngàn tiến sĩ đã được đào tạo. Trong khi người dân cứ nghĩ rằng, cá nấu chín lên thì ô kê thôi, chất độc nào "cũng tiêu tán" hết. Còn không thì làm mắm. Chất độc nào chịu đựng được muối ? Lại còn có lập luận nước nhiễm độc, lọc nước cho kỹ, nấu sôi là ô kê.

Những lầm lẫn chết người mà không thấy ai cảnh báo cho dân quê. Những chất ô nhiễm hóa học thì có lọc, có nấu sôi, có ngâm muối... thì hóa chất (kim loại nặng) đó vẫn còn nguyên. Đôi khi do nhiệt độ, hay kết nối với những phân tử khác, chất độc lại càng độc địa hơn.

Các hoạt động du lịch các tỉnh miền Trung cũng đang đi vào khủng hoảng. Không ai dám ăn cá, không ai dám tắm biển. Cả một vùng cát trắng, nhà hàng, khách sạn vắng teo.

Nhà nước VN rõ ràng đã từ nhiệm. Vấn đề là đâu phải là không có giải pháp. Chết người là với bộ sậu bất tài, tham nhũng… như giàn lãnh đạo hiện nay, ngoài việc vơ vét cho đầy túi tham và ngụy biện để an dân, thì họ không có khả năng nào khác.
Nguyên nhân chiếc SU 30 vì sao bị rớt lý ra đã được báo chí trình làng. Phi công thoát hiểm Nguyễn Hữu Cường không có lý do nào để từ chối một cuộc "họp báo". Người ta muốn biết là vì sao chiếc SU 30 "em mờ ca hai", Việt Nam mới mua của Nga chạy chưa hết "rô đai", bị rớt xuống biển.  

Những chiếc SU 30 "em mờ ca hai" của VN chỉ mới nhận từ năm 2014. Nếu tai nạn đến từ trục trặc kỹ thuật, VN có thể từ chối với Nga những hợp đồng mua sắm vũ khí trong tương lai, thay thế nó bằng một nhà sản xuất chắc chắn hơn, thí dụ Lockheed Martin hay Boeing của Mỹ.

Tất cả ngân sách bộ quốc phòng, tiền mua SU 30 "em mờ ca hai"... đều đến từ tiền túi của nhân dân. Tức dân là người "chủ". Nhà nước (đầy tớ) vì vậy phải có bổn phận báo cáo cho nhân dân (chủ) biết nguyên nhân nào “tài sản” của nhân dân đã bị phá hủy.

Còn chiếc CASA 212 cũng vậy. Nhân dân (chủ) muốn biết vì đâu chiếc này rớt xuống biển? vì đâu chiếc này rớt trong vùng biển thuộc TQ?

Hôm qua có phi công Nguyễn Thành Trung lên BBC nói rằng chiếc máy bay này "chắc chắn đã bị một va đập rất mạnh" và loại trừ nguyên nhân bị bắn vì "tên lửa".
Thì cũng là một ý kiến cần được lắng nghe. Vấn đề là chiếc CASA 212 "va chạm đập rất mạnh" vào cái gì ? Chắc là va vào nước biển, phải không? Tông vào với tốc độ trên 300km/giờ, nước biển trở thành bức tường bê tông. Thấy hình dạng bẹp dúm của một mảnh vỡ của chiếc CASA 212, ai cũng có thể đoán như vậy được.

Vấn đề là vì sao có "va chạm mạnh", tức là vì sao nó lại rớt xuống biển? Nếu không phải do "tên lửa" thì do cái gì? Nếu nói do thời tiết thì cần phải đưa bản tin thời tiết trong khu vực để chứng minh.

Rốt cục ông phi công đại diện nhà nước cũng nói những điều rất ư là “chim chóc”.
Sự thật cần được phơi bày. Những yếu kém kỹ thuật phải được thay thế. Những sơ suất của con người phải được rút kinh nghiệm.

Chiến tranh bây giờ, nếu có diễn ra, hơn thua là do con người mẫn tuệ với khí tài tiến tiến, phù hợp...

Lãnh đạo CSVN xuất thân từ du kích, chuyên khủng bố, đánh rừng núi… không tuân theo bất kỳ “qui ước” nào. Họ thắng Mỹ, đánh sập VNCH, tương tự như lực lượng Hồi giáo IS bây giờ đã từng thắng các nơi Irak, Syrie, Afghanistan... Những người này lên lãnh đạo với “tâm tư du kích” như vậy, mọi người đã thấy “tài năng” kinh bang tế thế của họ.  

Với tâm thế như vậy họ sẽ thắng trong chiến trường mới hay sao ?


22-6

Báo chí hôm qua có đăng tải tin tức ông Hunsen, Thủ tướng Campuchia, rằng ông này sẽ không ủng hộ phán quyết sắp tới của Tòa Trọng tài Thường trực (CPA) tại La Haye, Hòa Lan. Theo ông Hunsen, vụ Phi kiện TQ về việc diễn giải và áp dụng sai Công ước 1982 về Luật Biển, là "một âm mưu chính trị". Ông Hunsen cũng cho rằng vấn đề giữa Phi và TQ là chuyện riêng của hai nước, không liên quan đến ASEAN.
 
Theo tôi, nếu đây là quan điểm chính thức của Vương quốc Campuchia, thì việc này sẽ mở màn cho những rắc rối về lãnh thổ giữa nước này với Thái Lan trong tương lai. Lãnh thổ của Campuchia hiện nay khoảng 50% diện tích đã được Pháp lấy lại từ Thái Lan qua những kết ước quốc tế. Mà nền tảng của "quốc tế công pháp" là gì nếu không phải là những kết ước quốc tế ?.   

Nếu Campuchia không nhìn nhận phán quyết của Tòa thì chắc chắn Thái Lan cũng sẽ nhanh chóng vịn vào lý do này để phủ nhận mọi kết ước có liên quan đến biên giới đã ký kết (dưới áp lực của Pháp) từ đầu thế kỷ 20. Thái cũng có thể phủ nhận các phán quyết của Tòa đã xử trước đây về tranh chấp biên giới giữa hai nước.
Campuchia không thể phản biện lại Thái Lan, bởi vì chính Campuchia đã ủng hộ việc phủ nhận công lý quốc tế.

Quan điểm của Hunsen về ASEAN cũng có vấn đề. Nên biết, quan điểm của ASEAN  trong vụ Campuchia kiện Thái Lan năm 2011, là "tôn trọng phán quyết của Tòa và yêu cầu các bên thi hành án lệnh của Tòa tùy theo luật pháp của mỗi quốc gia".
Vụ này Campuchia kiện Thái Lan lên Tòa Công lý Quốc tế (CIJ) tháng 4 năm 2011 về việc "giải thích lại nội dung án lệnh của Tòa CIJ năm 1962 về chủ quyền ngôi đền Preah Vihear".

Vụ kiện này Campuchia thắng. Tòa tuyên bố ngôi đền và vùng đất chung quanh (4,5km²) thuộc về Campuchia.

Trong vụ kiện nay thái độ chung của các nước ASEAN là không ủng hộ bên nào chống bên nào mà thể hiện ý chí "thượng tôn pháp luật" (quốc tế pháp trị).  

Nếu Hunsen (vì được viện trợ của TQ) phản đối ASEAN ra quan điểm chung về phán quyết của Tòa CPA sắp tới, mặc nhiên Hunsen đã đi ngược lại các nguyên tắc về "pháp trị - rule of law".

Hunsen ủng hộ đòi hỏi phi lý của TQ ở Biển Đông, phủ nhận các nguyên tắc nền tảng của công pháp quốc tế. Phía Thái Lan nhân cơ hội này sẽ đặt lại toàn bộ các kết ước về lãnh thổ mà nước này đã phải ký kết vì áp lực của đế quốc Pháp trước kia.

Trước hết là chủ quyền ngôi đền Preah Vihear.

Tòa Công lý Quốc tế phán (năm 1962) ngôi đền này thuộc chủ quyền của Campuchia, mặc dầu trong văn bản công ước phân định biên giới (1904 và 1907) ngôn đền này thuộc về Thái Lan.

Rắc rối đến từ việc bản đồ phân định (do Pháp vẽ) không đúng với nội dung văn bản.

Theo văn bản, đường biên giới là đường phân thủy của rặng núi Dangrek, tức ngôi đền thuộc về Thái Lan. Nhưng bản đồ (do Pháp vẽ sau này) thì ngôi đền thuộc Kampuchia.

Theo tập quán quốc tế, văn bản có giá trị cao hơn bản đồ. Nhưng trong vụ này Tòa xử Thái Lan (bị estoppel) "đã mặc nhiên nhìn nhận bản đồ", vì đã không phản đối trong một thời gian dài.

Dĩ nhiên vụ này Thái Lan bị "xử ép". Nước này có thể nại cớ, nếu Campuchia không tuân thủ các phán quyết của tòa (vụ Phi kiện TQ), thì không có lý do gì Thái Lan phải tuân thủ các phán quyết của CIJ.

Sau đó là chủ quyền các tỉnh Battambang, Sisophon, Siemreap... tức vùng lãnh thổ phía hữu ngạn sông Cửu Long. Các vùng lãnh thổ này đã thuộc về Thái Lan trước khi Pháp vào Đông Dương

Nhờ Pháp can thiệp (bằng vũ lực), Thái Lan trả các vùng đất này cho Campuchia năm 1893.

Tuy vậy, đến năm 1941 (nhờ liên minh với Nhật) Thái lấy lại được các vùng lãnh thổ này. Đến tháng 12 năm 1946, Nhật thua trận, lãnh thổ này trả lại cho Pháp.

Tức là những lời tuyên bố của Hunsen "lợi bất cập hại". Ông này làm thủ tướng mà không thuộc lịch sử. Tệ hại hơn nữa là ông không biết những nguyên tắc về luật.

Campuchia hiện hữu và được bảo toàn lãnh thổ đến hôm nay là nhờ "luật quôc tế" bảo vệ. Đối với VN và Thái Lan, Campuchia phải dựa vào các tấm bản đồ mà Sihanouk đã nộp cho LHQ từ thập niên 60. Nếu không có, không biết Nam Vang hiện nay đã thuộc về Thái Lan hay Việt Nam.

Tuyên bố của Hunsen đi ngược lại (nếu không nói là phản bội) các nguyên tắc của Luật quốc tế. Từ nay về sau Campuchia lấy cái gì để tự bảo vệ đây ?


28-6

“Brexit” có thể sẽ không được thực hiện.

Ý kiến số đông chưa chắc là đúng. Điều này đang áp dụng cho Anh quốc. Kết quả vụ "trưng cầu dân ý" tức khắc đưa nước Anh vào một cuộc khủng hoảng tệ hại chưa có tiền lệ. Đất nước đứng trước nhiều đe dọa : quốc gia bị phân liệt, xã hội chia rẽ, kinh tế suy thoái... Dĩ nhiên Châu Âu (với những gì còn lại) cũng bị lâm vào khủng hoảng. Không còn thấy những tiếng nói reo mừng : Anh quốc có lợi hơn khi rời Châu Âu. Kết quả cho thấy bên nào cũng bị thiệt hại, từ trầm trọng cho đến nặng nề.

Bây giờ người ta bắt đầu hối tiếc. Một cuộc thăm dò trong vài ngày đã có hơn 3 triệu chữ ký yêu cầu "trưng cầu dân ý" lại. Vấn đề là, giả sử bây giờ có hơn 50% chữ ký yêu cầu "bỏ phiếu lại", việc này không có hy vọng xảy ra.

Nhưng trên lý thuyết người ta có thể không thi hành "ý kiến" của người dân trong cuộc bầu phiếu vừa rồi. Điều này có thể sẽ được các lãnh đạo Anh "âm thầm" thực hiện trong thời gian tới.

Âm thầm là bởi vì những "lãnh tụ" đã từng lớn tiếng "hô hào" người dân bỏ phiếu "rời bỏ" Châu Âu, lại là những người "trầm lặng" nhứt nước Anh hiện thời. Lẽ ra, khi thắng phiếu như vậy, những lãnh tụ này sẽ lên tiếng yêu cầu Cameron giao quyền. Sự im lặng của họ đã tố cáo lên một điều: họ hô hào "Brexit" nhưng họ không có một "dự án chính trị" nào cho nước Anh khi rời Châu Âu. Tức là họ đã "nói láo" và "mị dân" để thắng phiếu. Giả sử bây giờ Cameron lên tiếng tỏ ý trao chức thủ tướng cho họ, những người này sẽ không dám lãnh. Bởi vì họ không biết sẽ phải làm gì.
Nhưng sự im lặng của họ kỳ này có thể sẽ là điều "hữu ích" để cứu nước Anh (và Châu Âu) ra khỏi cơn khủng hoảng.

Hiến pháp Anh qui định "chủ quyền quốc gia thuộc về Quốc hội".

Vì vậy, trên quan điểm pháp lý, việc "trưng cầu dân ý" thuần túy chỉ là "ý kiến" của người dân về một vấn đề của quốc gia chớ không phải là một "quyết định tối thượng" của một thẩm quyền tối thượng.

"Ý kiến" này chỉ trở thành một "ý chí" có giá trị pháp lý, khi các vị đại diện dân (dân biểu) long trọng "thông qua" nó trước Quốc hội.

Trước một tình trạng đe dọa bị khủng hoảng như vậy, nếu Quốc hội "ngó lơ" kết quả cuộc trưng cầu dân ý này. Thủ tục "rút khỏi Châu Âu" cũng không được khởi động (điều 50 Công ước Lisbonne). Kết quả là "Brexit" không hiện hữu.

Vấn đề là "kế hoạch" này có được chấp nhận bởi các nước Châu Âu hay không.

Nhiều tiếng nói, như Bộ tưởng bộ Ngoại giao Pháp J.M. Ayrault, đã lên tiếng thúc hối Cameron từ chức sớm để thủ tướng tương lai "bấm nút" khởi động thủ tục rời khỏi Châu Âu theo điều 50 (Công ước Lisbonne). Ông này cho rằng việc từ chức và bầu thủ tướng mới chỉ cần 4 ngày. Tuy nhiên, bà Merkel thì từ tốn cho rằng Anh quốc "cần thời gian" để làm thủ tục này.

Lý ra Cameron không nên tuyên bố "sẽ từ chức sau 3 tháng". Tình hình hiện tại cho thấy ông này có thể yêu cầu Quốc hội "tín nhiệm" để ở lại mà không bị phe đối lập phản đối. Cameron là lãnh tụ nhóm "ở lại", có tính chính đáng nếu Quốc hội quyết định "ngó lơ" kết quả trưng cầu dân ý. Các lãnh tụ chủ trương "Brexit" sẽ không còn lý do (hay không dám) phản đối nữa.


29-6

Mô hình phát triển Đài Loan

Tôi thấy hình như phần đông người VN tôn sùng ông Lý Quang Diệu và đề cao mô hình phát triển Singapour. Cho tự do tối đa về kinh tế nhưng độc tài trong chính trị. Mà theo tôi, điều này là một (trong nhiều) nguyên nhân khiến cho "sự nghiệp" hiện đại hóa công nghệ hóa của VN thất bại, đồng thời việc "dân chủ hóa chế độ" cũng bị "dậm chân tại chỗ".

Theo tôi, mô hình lý tưởng cho VN phát triển (hài hòa) là Đài Loan. Từ lâu tôi đã nhấn mạnh ở điều này.

Một số các bài viết trước đây tôi cho rằng "phe dân chủ" VN nên học hỏi cách thức làm việc của đối lập Đài Loan vào thập niên 80 của thế kỷ trước. Đến bây giờ tôi vẫn cho rằng mô hình này là đúng. Một số "nhà dân chủ" tiên phong của Đài Loan là sáng lập viên đảng Dân tiến, mà đảng này đang lãnh đạo Đài Loan hiện nay. Nhiều lần tôi cũng khuyến cáo các đảng phái VN nên liên lạc với đảng Dân Tiến, từ khi họ còn trong trứng nước, hay trong lúc bị đàn áp.

Hình như mô hình Đài Loan không cuốn hút được những lãnh tụ chính trị, hay những nhà dân chủ VN bằng mô hình Singapour hay Nam Hàn. Mà nếu so sánh về sức mạnh kinh tế và quân sự, Đài Loan không hề thua kém các nước này. Không lẽ chỉ vì Đài Loan là "Tàu"?

Nếu vậy là một sai lầm to lớn. Đài Loan gần gũi với VN, không chỉ về văn hóa, mà còn ở hoàn cảnh lịch sử.

Trong khi văn hóa và lịch sử Hàn quốc và Singapour thì không có điểm nào có thể so sánh với VN.

Văn hóa làm nên con người. Văn hóa cũng nuôi dưỡng chế độ chính trị. Nếu Đài Loan phát triển thành công thì VN cũng sẽ thành công.

Bây giờ, qua vụ cá chết ở vùng biển miền Trung, ta thấy rằng thái độ ứng xử "văn minh" của Đài Loan, từ cấp lãnh đạo, cơ quan truyền thông, cho đến tầng lớp dân chúng... Hình như người Đài Loan quan tâm, lo lắng cho người dân miền Trung VN còn hơn cả nhà nước VN.

Nếu không được đào tạo, đúc kết từ một xã hội nhân bản, một chế độ chính trị ưu việt.... thì làm sao có được các chính trị gia, những nhà truyền thông như vậy?
Ngã mũ kính phục những nhà chính trị, những nhà truyền thông Đài Loan. Quí vị là bậc thầy để (cá nhân tôi) học hỏi.
  
(Trở lại hoàn cảnh VN. Nhiều lần tôi cũng khuyên các nhà dân chủ VN nên ủng hộ phong trào dân chủ của bà Aung San Suu Kyi.

Gần đây, trong lúc bị nhà cầm quyền CS đàn áp, tôi cũng khuyên các nhà tranh đấu VN, nhứt là phụ nữ, nên liên lạc với phe của bà Suu Kyi để xin giúp đỡ. Theo tôi, người có thể giúp phía phụ nữ VN tranh đấu hữu hiệu là bà Aung San Suu Kyi. Đơn giản vì bà là lãnh đạo dân chủ Miến Điện, một nước ASEAN. Một số các cam kết trong nội bộ các nước ASEAN có thể cho phép bà Suu Kyi "can thiệp" vào "nội bộ" của VN.)


29-6

"Thanh lý" 264 chiếc xe "xịn" của nhà nước, thu về 390 triệu đồng, rõ ràng ở đây có sự "lầm lẫn": Lầm lẫn trong "từ ngữ". Đó là "soán đoạt tài sản nhà nước", tức tài sản của nhân dân, chớ không phải là "thanh lý tài sản nhà nước".

Thủ tục "thanh lý" tài sản nhà nước lý ra phải theo thủ tục "đấu giá công khai", như ở bất kỳ quốc gia giẫy chết nào.

390 triệu đồng không đủ mua một chiếc xe. Cha con mấy ông lén lút "thanh lý" với nhau, nuốt trọn hàng chục tỉ tiền của người dân. Đó không phải là "thanh lý", mà là "soán đoạt". Nói nôm na là "ăn cắp". Còn nói theo "luật", đây là trường hợp "soán đoạt tài sản có tổ chức",thuộc trường hợp "gia trọng", tức tội thêm nặng "trách nhiệm hình sự", vì "xâm phạm tài sản nhà nước".

Tội này chiếu theo BLHS cũng mọt gông chớ không phải chơi.


29-6

Ông Trần Đức Thắng, Cục trưởng cục Quản lý Công sản, lên báo trả lời phỏng vấn nhằm "chữa cháy" vụ "thanh lý" 264 chiếc xe. Báo đăng vầy:

"Trước đó, trên một số báo chí có đăng tải thông tin từ Cục Quản lý công sản về việc quản lý xe công, trong đó có vấn đề thanh lý một lượng lớn xe công.

Theo đó, từ ngày 1/1-17/6/2016, các bộ ngành, cơ quan trung ương đã thực hiện thanh lý 264 xe ô tô công (tổng nguyên giá 79,68 tỷ đồng). Đồng thời, các cơ quan này điều chuyển 20 xe ô tô công cho các cơ quan, địa phương khác có nhu cầu.
Một con số đáng chú ý được đưa ra đó là, tổng số 264 xe ô tô công được thanh lý, thì báo cáo của Cục Quản lý công sản cho biết giá trị còn lại của những xe công này là 390 triệu đồng.

Điều này dẫn đến cách hiểu, cho rằng số lượng xe công được thanh lý lên tới trên 264 chiếc, nhưng giá trị thu về chỉ được 390 triệu đồng, tức là tương đương gần 1,5 triệu đồng/xe công thanh lý."

Hết dẫn.

Tức là 264 chiếc xe đã được "thanh lý" từ ngày 1-1 đến 17-6 năm 2016.

Vấn đề là, "thanh lý" là gì ?

Định nghĩa của tự điển VN: thanh lý là "bán hoặc huỷ bỏ công khai tài sản cố định không dùng nữa".

Theo Nghị định Số: 52/2009/NĐ-CP, Mục 7 nói về "thanh lý tài sản nhà nước" . Điều 27 khoản 1 nói về phương pháp "thanh lý":

a) Bán tài sản nhà nước;

b) Phá dỡ, hủy bỏ tài sản nhà nước.

Vậy mà ông Thắng nói rằng 390 triệu đó là "giá trị còn lại". Ý nghĩa của việc "thanh lý" và "giá trị còn lại" hoàn toàn khác nhau. Khi nói "thanh lý" thì món hàng đó đã bán rồi. Còn khi nói "giá trị còn lại" thì không nói lên được điều gì. Nó có thể bán rồi, hay chưa bán.

Rõ ràng báo viết từ ngày 1-1 đến 17-6 264 chiếc xe đã "thanh lý". Tức là chúng đã bán rồi.

Hoặc là Nghị định và tự điển VN viết sai. Hoặc là ông Thắng nói sai.


30-6

Trước đây tôi cứ tưởng cán bộ CS giàu to, ai cũng xe hơi nhà lầu, cho con đi du học bên Mỹ, thậm chí mua nhà bên Mỹ... là do "tham nhũng". Và tôi cũng tưởng "tham nhũng" chỉ là "tiền bôi trơn", "tiền trà nước", "tiền đóng hụi chết"... của các doanh nghiệp đóng cho viên chức nhà nước để việc làm ăn không bị cản trở. Bây giờ tôi mới thấy là mình chỉ biết bề nổi của băng sơn mà thôi.

Qua vụ "thanh lý" 264 chiếc xe xịn của nhà nước, tôi mới phát giác ra rằng cách làm giàu "khỏe re", danh chánh ngôn thuận của cán bộ nhà nước là "dĩ công vi tư". Bằng một số phương pháp "phù phép", họ biến của nhà nước thành của riêng mình, với giấy tờ hợp lệ.

Đơn giản là họ làm giàu nhờ "soán đoạt tài sản nhà nước".

(Nói là "tài sản nhà nước", thực ra là "tài sản của toàn dân". Vì là tài sản của dân, ở các xứ giẩy chết người ta làm các thủ tục "thanh lý tài sản nhà nước" bằng "đấu giá công khai", mọi người ai cũng có thể tham gia mua lại tài sản này.)

"Thanh lý tài sản nhà nước" là một trong những phương cách "phù phép" đó.

Đã có bao nhiêu nhà máy của nhà nước đã trở thành "nhà máy của tư nhân", "của riêng" cán bộ bằng phương pháp "thanh lý" tài sản ?

Vụ Vinaline, Vinashin... người dân mang nợ hàng chục tỉ đô la. Tài sản của hai xí nghiệp này đã được "thanh lý" ra sao ? Chỉ có trời mới biết.

Trong khi theo pháp luật VN, việc "thanh lý tài sản nhà nước" phải theo một trình tự pháp lý nhứt định.

Trước hết phải đăng lên "công báo" việc "thanh lý tài sản". Nó gồm có những tài sản nào? Việc thanh lý sẽ thể hiện bằng cách nào ? Bán đấu giá công khai hay đơn thuần "hủy bỏ" ? Thể lệ bán đấu giá cũng phải đăng lên "công báo", gồm các tài sản nào, "kêu giá" là bao nhiêu ? để người dân mọi người đều có thể tham gia.

Trong mỗi vụ đấu giá đều có "thừa phát lại" biên chép, làm thủ tục chuyển sang tài sản cho "chủ mới" để việc đấu giá và "chuyển sở hữu tài sản" được "hợp pháp".

Rõ ràng trong vụ thanh lý 264 chiếc xe, những cán bộ (có liên quan, như ông Thắng), hay những "dư luận viên" thừa ngôn ngữ "chó đẻ" nhưng thiếu kiến thức... cố gắng nhập nhằng ngôn từ, làm cho dư luận hiểu lầm "kết quả thanh lý" 264 chiếc xe với "giá trị còn lại" của những chiếc xe này.

Ý nghĩa của "thanh lý" và "giá trị còn lại" khác xa nhau, một trời một vực.

Thanh lý, theo qui định của nhà nước (và theo định nghĩa của tự điển) là "bán, hay tiêu hủy tài sản (không còn sử dụng) của nhà nước". Một tài sản sau khi "thanh lý" xong thì không còn hiện hữu trong sổ sách nữa.

"Giá trị còn lại" của một tài sản là trị giá của vật này sau khi chiết cựu. Giá trị còn lại là trị giá "trên lý thuyết". Bởi vì giá trên thực tế có thể cao hơn nhiều lần. Thí dụ, chiếc xe chạy 7 năm, sau khi "chiết cựu" (amortissement) "giá trị còn lại" trên lý thuyết là 0 đồng. Nhưng trên thị trường chiếc xe này có thể bán với giá 500 triệu đồng, thậm chí cao hơn cả giá mua (nếu chiếc xe này có giá trị lịch sử).

Tức là, trong vụ "thanh lý" 264 chiếc xe, nếu những cán bộ liên quan không nói rõ quá trình "thanh lý" những chiếc xe này, thí dụ, nếu "bán đấu giá" thì bán ở đâu, khi nào, bán bao nhiêu... Nếu không tôn trọng thủ tục này, hiển nhiên việc "thanh lý" trở thành việc "soán đoạt tài sản nhà nước".

Đã có bao nhiêu xí nghiệp, nhà máy, máy móc... của nhà nước đã trở thành "của tư nhân" theo lối "soán đoạt" thế này ? Nếu không nhân dịp này để làm sáng tỏ nguyên nhân làm giàu của cán bộ, ta sẽ không có cơ hội nào khác.

Mọi "bào chữa" chung quanh, như tung hỏa mù, hăm dọa nhà báo... chỉ làm nặng thêm tội "soán đoạt tài sản nhà nước" mà thôi.

Aucun commentaire:

Enregistrer un commentaire

Remarque : Seul un membre de ce blog est autorisé à enregistrer un commentaire.