lundi 16 mai 2016

Góp ý với GS Vũ Cao Phan

GS Vũ Cao Phan trong bài viết trên BBC đặt vấn đề tương quan giữa vũ khí và nhân quyền với ông trợ lý ngoại trưởng Hoa Kỳ Tom Malinowski. Tiền đề và kết luận của GS Phan có thể tóm lược trong câu :


"Việt Nam không hề muốn chủ động chơi dao, chơi súng. Chiến lược của Việt Nam là phòng thủ, vũ khí là để bảo vệ nhân dân, bảo vệ đất nước mình. Xét cho cùng, chiến tranh của Việt Nam là chiến tranh bảo vệ nhân quyền, các bạn có đồng ý vậy không?"


Câu hỏi (có vẻ) đặt ra cho ông Trợ lý Malinowski, nhưng vì bài viết đăng trước công chúng, do đó mọi người đều có thể có ý kiến.


Ý kiến của tôi là không đồng ý.


Làm sao người ta có thể tin được thiện chí "hòa bình" của một tập đoàn chính trị là đảng CSVN, vốn được sinh ra, lớn lên, cướp được (và giữ được) quyền lực quốc gia chỉ nhờ ở họng súng ?

Trong một khoảng thời gian tương đối ngắn, 1945-1979, ngoài cuộc nội chiến tương tàn, CSVN còn đã xung đột chiến tranh với ba nước lớn và một nước nhỏ: Pháp, Mỹ, Trung Cộng và Kampuchia. Trang bị chủ nghĩa Mác-Lê nin trong đầu và cây AK trên tay, tập đoàn CSVN sẵn sàng gây chiến với bất kỳ quốc gia nào trong khu vực.


Đảng CSVN đã đưa đất nước và dân tộc làm kẻ thù của tất cả các nước khác trong khu vực Châu Á, chưa nói các nước tư bản Âu, Mỹ.


Nói là chiến tranh là để bảo vệ nhân dân, bảo vệ đất nước mình. Vấn đề là người ta có thể bảo vệ nhân dân và đất nước mà không cần chiến tranh.


Các cuộc chiến tranh này đều có thể tránh được.


Đảng CSVN lựa chọn phương pháp bạo lực chiến tranh bởi vì đó là cách tốt nhứt để họ cướp và giữ "chính quyền".


Máu xương và của cải người Việt đổ ra cho các cuộc chiến thật là phung phí.


Về nội bộ, cùng khoảng thời gian đó, đảng CSVN đã liên tục tạo chiến tranh, tâm lý và vũ trang, với ngay chính nhân dân của mình.


Ở miền Bắc, là các cuộc chiến tranh (tâm lý) Cải cách Ruộng đất, Nhân văn Giai phẩm... cuộc chiến vũ lực xâm lược miền Nam... kết quả 4 triệu người chết trong khi nạn nhân liên đới thì vô số, không thể đếm hết.


Cuối cùng nhà nước VN hôm nay trở thành một nhà nước "công an trị". Cho dầu GS Vũ Cao Phan có biện hộ, cho đó là "một nền pháp trị thiếu minh bạch".


Bởi vì có "thiếu minh bạch" tới mức nào thì trong một nhà nước pháp trị mọi quyền lực trong bộ máy nhà nước vẫn phải phục tùng luật pháp.


Đảng CSVN không phục tùng luật pháp. Đơn giản vì đảng này có tư cách "siêu pháp nhân”, đứng trên hiến pháp. Đảng không hề bị ràng buộc về trách nhiệm hay chịu ảnh hưởng của luật lệ.


Với một quá khứ (nặng nề) như vậy, ta có thể tin tưởng ở thiện chí "hòa bình" của đảng CSVN hay không ?


GS Vũ Cao Phan cho rằng chiiến tranh của Việt Nam là chiến tranh "bảo vệ nhân quyền".


Ý kiến về "nhân quyền" của GS Phan cũng thật là "phức tạp":


"Cùng với dân chủ, (nhân quyền) là những giá trị toàn cầu, nhưng trước hết đó là giá trị Mỹ, một quốc gia đã phát triển trước Việt Nam nếu không muốn nói là hàng trăm năm thì ít nhất cũng dăm chục năm."


Nếu đã nhìn nhận "nhân quyền và dân chủ là những giá trị toàn cầu", tức là của toàn thể nhân loại, thì không thể nào phân biệt "dân chủ giá trị của Mỹ" hay "nhân quyền giá trị của Việt Nam" !


Vấn đề là VN có tôn trọng các "giá trị toàn cầu" này hay không ?


Câu trả lời dĩ nhiên là không!


Đảng CSVN đã chủ trương chiến tranh để giải quyết mọi xung đột với lân bang và sử dụng bạo lực để cai trị đất nước. Mọi tư tưởng về dân chủ, mọi quyền con người của người dân VN đều bị CSVN dùng vũ lực trấn áp.


GS Vũ Cao Phan giải thích về "nhân quyền" :


"Với một số người, nhân quyền là quyền được phát ngôn, quyền được tự do tư tưởng, được bày tỏ chính kiến, nhưng với đa số dân chúng, những người còn chưa đủ ăn đủ mặc, đời sống vật chất và tinh thần nghèo nàn thì nhân quyền lại mang nội dung khác, thậm chí người ta không quen gọi những vấn đề thiết thực đó là nhân quyền."


Dĩ nhiên là sai. Vì khi đã nhìn nhận "nhân quyền" là giá trị toàn cầu thì nó chỉ có một cách diễn giải. Bổn phận của "trí thức" là giảng giải một cách đúng đắn ý nghĩa các khái niệm này cho người dân.


Đảng CSVN một mặt sử dụng bạo lực để trấn áp, mặt khác chủ trương "ngu dân" để dễ cai trị.


Miền Nam là nạn nhân của chính sách ngu dân từ 1975 đến nay.


Dân ngu, dĩ nhiên họ không biết gì về "nhân quyền" với "dân chủ" mà chỉ biết đến cái ăn.


Dân ngu và dân nghèo đều là hệ quả của các chính sách cai trị của đảng CSVN.


Bây giờ, trước sự lấn lướt của TQ ở Biển Đông, rõ ràng VN có "nhu cầu" vũ trang để tự vệ.


Người Việt bị đặt trước một "dilemme", vừa muốn Mỹ áp lực để CSVN tôn trọng nhân quyền, vừa muốn Mỹ giỡ bỏ cấm vận để VN có thể mua vũ khí tự vệ.


Vấn đề là tranh chấp Biển Đông với TQ, CSVN tự đặt mình vào "cửa tử".


Nhà nước tiền nhiệm VNDCCH, vì muốn được TQ viện trợ vũ khí "chống Mỹ", lãnh đạo VNDCCH đã nhượng HS và TS cho TQ. Nhà nước CHXHCNVN tiếp nối có nghĩa vụ phải thực hiện những hứa hẹn này.


Nhà nước CSVN hiện nay muốn Mỹ giúp vũ khí, chuẩn bị sử dụng chiến tranh để giải quyết tranh chấp với TQ.


Đảng CSVN có thể thoát khỏi "cửa tử" bằng cách "kế thừa VNCH".


Kế thừa danh nghĩa VNCH, áp dụng nội dung các hiệp ước Genève 1954 và Paris 1973, các kết ước trước kia của VNDCCH trở thành vô hiệu lực.


Tức là vấn đề tranh chấp Biển Đông vẫn còn phương pháp (hòa bình) để giải quyết. Sau khi làm thủ tục kế thừa danh nghĩa VNCH, VN có thể kiện TQ ra một Tòa án quốc tế.


Đề nghị này tôi đưa ra từ lâu nhưng đảng CSVN đã bác bỏ.


Đã là thói quen, đảng CSVN muốn sử dụng chiến tranh để giải quyết tranh chấp với TQ.
Theo tôi là không nên. VN có thể mất hết, và mất thêm nhiều thứ khác.


Lợi bất cập hại. Đất nước và dân tộc này đã nát bấy, đã nghèo và hèn, vừa do chiến tranh, vừa do các chính sách cai trị của đảng CSVN.


Chủ trương của tôi là Mỹ không nên gỡ bỏ cấm vận vũ khí sát thương, cho tới khi nào nhà nước này thể hiện đúng mức việc tôn trọng nhân quyền. Đúng như nội dung các công ước mà họ đã ký kết trước quốc tế.

jeudi 12 mai 2016

Obama đi thăm Việt Nam để làm gì ?

Chuyến viếng thăm Việt Nam của TT Obama đã lên lịch trình, từ ngày 22 đến ngày 25 tháng 5 năm 2016. Mục đích chuyến đi Obama, BBC đăng tải hôm 10 tháng 5, là nhằm "thảo luận (với lãnh đạo VN) cách thức làm sao cho Quan hệ Đối tác Toàn diện Mỹ-Việt có thể thúc đẩy hợp tác trong nhiều lĩnh vực rộng lớn, trong đó có các chủ đề kinh tế, quan hệ giữa người dân hai bên, an ninh, nhân quyền và các chủ đề toàn cầu và khu vực."

Khác với các chuyến viếng thăm mang tính cách biểu tượng trước đây của hai vị tổng thống tiền nhiệm B. Cliton và G.W. Bush, đánh dấu những bước biến chuyển quan trọng trong quan hệ giữa hai nước. Chuyến đi của Obama kỳ này rõ ràng chỉ là chuyến "đi chơi", không nói lên được cái gì cụ thể. Bởi vì nếu để nói chuyện về "thủ tục" nhằm "thúc đẩy sự hợp tác" giữa hai nước thì không cần đến tổng thống thân chinh. Những chuyện thương thảo như vậy là chuyện của các nhà ngoại giao tầm trung.  

Chuyện xem ra là trọng đại, hiệp ước TPP, về thực chất thì trái banh đang nằm trong chân của Hoa Kỳ, mà Obama không phải là người sẽ đá. Quyết định sẽ ở vị tổng thống sắp tới của Hoa Kỳ. Nếu là bà Hillary Clinton, quan điểm của bà là không "mặn mà" với nội dung hiện thời của hiệp ước. Còn nếu tổng thống là ông Trump, TPP chắc sẽ không có mặt của Hoa Kỳ.

Chuyện trọng đại khác (đối với VN) là việc Mỹ cởi bỏ lệnh cấm vận vũ khí sát thương. Theo tin tức báo chí đã loan tải thì việc này sẽ không xảy ra. Lý do (bề mặt) là tình trạng nhân quyền ở VN ngày một thêm tệ.

Thực ra khách hàng "nghèo" như VN không phải là đối tượng của tài phiệt Mỹ. Vấn đề "chiến lược" mới là then chốt để Mỹ có thể "cho không" VN những thứ vũ khí sát thương cần thiết. Nhưng điều này thì hai bên vẫn còn trong tình trạng "xây dựng niềm tin". Lập trường của VN, ngả về đâu vẫn không rõ rệt. Phe thân Tàu hơn lúc nào hết khuynh đảo VN, không chỉ về kinh tế, mà còn cả chính trị, quốc phòng... Thậm chí ngay trong nội bộ đảng CSVN. Bán (hay viện trợ) vũ khí sát thương cho VN, đối với Mỹ là điều không lường được trong tương lai.

Còn vấn đề Biển Đông, chuyện sinh tử đối với VN, thì quốc phòng Mỹ đã làm tối đa những gì mà họ có thể làm.

Lập trường của Mỹ, từ sau Thế chiến thứ II đến nay, là không ủng hộ nước nào có chủ quyền ở các quần đảo HS và TS. Quyền lợi của nước này ở Biển Đông là quyền tự do đi lại (hải hành và không lưu). Các việc tàu chiến của Mỹ đi vào vòng 12 hải lý các đảo nhân tạo, như vừa rồi ở bãi Chữ Thập, là tôn trọng nội dung Luật Biển 1982. Theo bộ Luật này, một đảo nhân tạo chỉ có "vùng an toàn" tối đa là 500 mét tính từ bờ.

Điều đáng lẽ VN phải làm, cho dầu phải nhượng bộ Mỹ dưới bất kỳ hình thức nào, (ngay cả việc đảng CSVN giải tán hay đảng viên CSVN phải tự sát tập thể), là việc Mỹ nhìn nhận chủ quyền của VN tại HS và TS. Điều này xảy ra thì việc bảo vệ lãnh thổ của VN, cũng như vùng biển của mình, tại HS và TS sẽ dễ dàng hơn. Nhưng CSVN đã không làm bất kỳ điều gì trong chiều hướng này. Đảng CSVN đặt quyền lợi của đảng lớn hơn quyền lợi của đất nước và dân tộc, vì vậy nguy cơ mất trắng biển đảo của VN cho TQ là điều sẽ đến.

Về các vấn đề "mở rộng dân chủ" mà VN đã nhiều lần hứa hẹn với Hoa Kỳ, như ở Bản Tuyên bố Sunnylands tháng hai vừa rồi. Khoản 4 Tuyên bố có nội dung:

"4. Chúng tôi cam kết đảm bảo cơ hội cho tất cả người dân chúng ta, thông qua tăng cường dân chủ, quản trị tốt và tuân thủ các quy định của pháp luật, thúc đẩy và bảo vệ nhân quyền và quyền tự do cơ bản, khuyến khích tinh thần khoan dung, ôn hòa, và bảo vệ môi trường;"

Thực tế xảy ra vừa rồi cho các cá nhân ứng cử tự do là bằng chứng của cam kết "tăng cường dân chủ" của lãnh đạo CSVN. Các cuộc "hiệp thương bầu cử" thực chất chỉ là các cuộc "đấu tố" man rợ của thời cách mạng vô sản sơ khai. Mục đích của nó là cho "dư luận viên", một hình thức mới của cán bộ "agitprop - xách động và tuyên truyền" thập niên 50, 60... của thế kỷ trước, nhằm nhục mạ, phỉ báng đời tư cá nhân... để khủng hoảng tâm lý và xáo trộn đời sống của những người ứng cử tự do.

Về vấn đề pháp lý mà Hoa Kỳ hy vọng VN thay đổi để phù hợp với thế giới văn minh mà điều này đã trở thành ảo tưởng.

Bởi vì, CSVN đã vi phạm luật pháp, chà đạp luật pháp ngay ở những điều cơ bản.

Vừa rồi VN đã thay đổi nhân sự giữa dòng. Các ông chủ tịch nước, thủ tướng, chủ tịch quốc hội nhiệm kỳ trước đã bị "miễn nhiệm" bằng một thủ tục vi hiến. Đây là bằng chứng cụ thể cho cái "thiện chí" xây dựng "nhà nước pháp quyền" của CSVN.

Đại diện nhà nước VN hiện nay, các ông bà Chủ tịch nước Trần Đại Quang, Thủ tướng Nguyễn Xuân Phúc và Chủ tịch Quốc hội Nguyễn thị Kim Ngân đều không chính danh.

Hoa Kỳ là một nước gương mẫu về dân chủ pháp trị. Tùy theo lễ nghi tiếp đón, có thể Obama lại "bảo kê" cho tính chính đáng cho những người mới được thụ phong này.

Về nhân quyền, nhà nước CSVN bao giờ cũng hung bạo đối với những người lên tiếng tranh đấu cho dân chủ, về quyền con người. Điều này không hề thay đổi, từ thâp niên 90, thời các nhà hoạt động tiên phong Phạm Hồng Sơn, Nguyễn Vũ Bình... cho đến các vị Nguyễn Văn Đài, Nguyễn Ngọc Già... ngày hôm nay. Lãnh đạo CSVN luôn sử dụng "nhân quyền", dùng con tin nhân quyền để trao đổi quyền lợi với Hoa Kỳ.

Điều này tiếp tục xảy ra, Hoa Kỳ có thể bán cả gian sơn nước Mỹ cũng không đủ để trao đổi với CSVN. Họ thả một người, bắt hai người. Điều này chưa bao giờ thay đổi.

Còn các vấn đề "khoan dung, ôn hòa, bảo vệ môi trường", đã ghi trong bản Tuyên bố, thì những gì đã xảy ra ở VN hiện nay là bằng chứng cụ thể.

Lãnh đạo CSVN vừa ký kết đó thì cũng vừa vi phạm đó.  

Tôi nghĩ rằng chuyến đi VN của Obama, là chuyến "đi chơi". VN thực tế chỉ là trạm ngừng, một công hai chuyện, mà mục đích chính chuyến đi của Obama là tham dự Hội nghị thượng đỉnh G7 sẽ tổ chức tại Nhật vào cuối tháng 5.

Nhưng đối với một tổng thống đã từng mệnh danh là "gà rót", thì điều gì cũng có thể xảy ra.

Diễn tiến việc tiếp đãi của VN đối với Obama, tại Sài Gòn trước hay ở Hà Nội trước, sẽ cho ta biết thái độ của nhà nước Hoa Kỳ đối với tập đoàn lãnh đạo mới của VN.



jeudi 5 mai 2016

Để lại gì cho con cháu mai sau ?

Đất nước mình rồi sẽ về đâu
Bốn ngàn năm dân không chịu lớn
Ngàn năm trước con trâu đi trước
Ngàn năm sau theo đảng kéo cày

Đất nước mình rồi sẽ về đâu
Bao trí thức cái đầu không mở
Bốn thập niên chập chờn thức ngủ
Trong giấc mơ “đứng dậy sáng lòa”

Hỡi những “anh hùng” mới hôm qua
Cuba, Afghanistan, Việt Nam, IS...
Thắng Mỹ, Nga… thực dân, đế quốc...
Rồi về đâu, dân tộc về đâu...

Học được gì những cuộc bể dâu   
Nước Nhật, nước Đức… là bằng chứng
Thua nhục nhã tưởng không thể đứng
Mà hôm nay “vùng dậy sáng lòa”

Đất nước mình rồi sẽ về đâu
Khi tất cả sống bằng bánh vẽ
Bốn ngàn năm mơ hồ số lẻ
Trong chén cơm thực tế âu lo

Đất nước mình rồi sẽ về đâu
Rừng đã hết và biển đã chết
Ruộng đất khô, sông hồ cạn nước
Còn mắt người ướt đẫm hoang tàn

Đất nước mình về đâu, về đâu…
Lãnh đạo một tập đoàn mông muội
Chung quanh một lũ bồi luồn cúi
Bút phun ra nọc độc thay lời

Đất nước mình về đâu, về đâu
Chung quanh ta là rồng, là hổ…
Nhìn lại, ta chưa hề mắc cỡ
Vẫn ễnh ương muốn lớn hơn bò
Đất nước mình về đâu, về đâu
Khi dối trá mệnh danh trí thức
Khi đảo lộn luân thường, đạo đức
Trong đời thường cái ác lên ngôi…

Đất nước rồi tan rã em ơi !
Tổ quốc không còn gì níu kéo
Tổ quốc có nghĩa là cường bạo
Vì Tổ quốc đã bị tiếm danh...


Để lại gì cho con cháu mai sau
Giấy nợ đã giao từ bụng mẹ
Bản di chúc hoang đường sách sử
Mối oan thù mấy kiếp chưa tan

dimanche 24 avril 2016

Nhân vụ truy tố hình sự vụ quán Cà phê "Xin chào", nói về khuyết điểm nội tại của "pháp chế XHCN".

Vụ truy tố hình sự chủ quán cà phê "Xin chào" đã bật ra nhiều khuyết điểm nội tại của "pháp chế xã hội chủ nghĩa" (législation socialiste) mà nếu không có "dư luận" lên tiếng qua mạng internet, như Facebook, người ta sẽ không bao giờ phát hiện ra được.
Hệ quả của việc truy tố, không chỉ đơn thuần ảnh hưởng ở "môi trường kinh doanh", như ý kiến ông Lê Mạnh Hà, phó chủ nhiệm Văn phòng Chính phủ:
“Nếu vụ này ông bán cà phê bị thua sẽ đưa ra một thông điệp rất xấu cho môi trường kinh doanh, có nghĩa rằng mọi doanh nghiệp, mọi người kinh doanh đều có thể bị đi tù”.
Ở đây ông Lê Mạnh Hà chỉ nói đến "người kinh doanh", là ông chủ quán "Xin chào". Nhưng song song đó còn có "vụ án" của người chủ cho mướn đất, không làm kinh doanh. Ông này cũng đã bị (công an quận Bình Chánh) truy tố hình sự vì tội "cất chòi nuôi vịt".
Hai vụ "truy tố hình sự", đối với chủ quán "Xin chào" và người chủ đất, có liên quan với nhau. Động lực đã khiến cho công an và VKS (quận Bình Chánh) truy tố, ai cũng nhìn thấy và bàn tán rộng rãi trên mạng internet. Đó là do vị trí "đắc địa" của miếng đất.
Khuyết điểm (nội tại) của pháp chế xã hội chủ nghĩa, thứ nhứt, thấy được qua trường hợp này, là pháp luật đã không áp dụng như một "trật tự pháp lý", nhằm bảo đảm tính công bằng (về pháp lý) cho mọi thành tố trong xã hội.
Pháp luật đã bị những người có chức quyền lạm dụng để phục vụ cho lợi ích riêng tư.
Điều cần bàn là thái độ lạm dụng quyền lực (của công an và VKS) sẽ bị luật pháp chế tài như thế nào ?
Trong trường hợp này, cả hai trụ cột quyền lực nhà nước là hành pháp (công an) và Tư pháp (Viện Kiểm sát) có sự phối hợp, nếu không nói là thông đồng với nhau.
Dầu vậy nó thể hiện đúng với tinh thần nội dung Hiến pháp ở Khoản 3, Điều 2:
"Quyền lực nhà nước là thống nhất, có sự phân công, phối hợp, kiểm soát giữa các cơ quan nhà nước trong việc thực hiện các quyền lập pháp, hành pháp, tư pháp."
Khi mà các quyền "hành pháp, lập pháp và tư pháp" được Hiến pháp qui định là "thống nhất", thì việc "kiểm soát" giữa các "nhánh" quyền lực là không hiện hữu.
Vụ quán "Xin chào", phía đóng vai trò "kiểm soát" là "dư luận", tức những người sử dụng Internet, nhứt là Facebook, chớ không phải là Viện Kiểm sát hay Công an. Riêng về Quốc hội, đại diện thẩm quyền lập pháp, thì "im như thóc".
Từ nào giờ Quốc hội đã chỉ đơn thuần là một bó hoa trang trí.
Khuyết điểm thứ hai của "pháp chế xã hội chủ nghĩa" là không có thủ tục "pháp lý" nào để truy tố đại diện VKS và Công an, nếu những người này "phạm pháp".
Nghe nói ông chủ tịch VKS quận Bình chánh đã bị thẩm quyền thành phố Sài Gòn "ngưng chức". Còn phía công an thì nghe nói sẽ do "bộ chính trị" quyết định.
(Trước đây vài hôm, ông thiếu tướng công an Phan Anh Minh đã đọc báo cáo cho thấy sự bất lực của phía công an hình sự đối với những tội phạm là đảng viên. Nhũng tội phạm là đảng viên thì công an không được quyền điều tra mà phải đưa về BCT).
Tức là việc "trừng phạt" những công chức (đại diện quyền lực nhà nước) khi họ phạm pháp, không theo một thủ tục "pháp lý", với thủ tục tố tụng và hình phạt được định nghĩa theo "khung pháp lý". Số phận của họ được quyết định tùy thuộc vào cách thể hiện quyền lực của một công chức cao cấp hơn.
Trở lại trường hợp vụ án Đoàn Văn Vươn, những người đại diện quyền lực nhà nước đã lạm dụng pháp luật, sử dụng pháp luật để chiếm đoạt của cải của gia đình Đoàn Văn Vươn. Nhờ dư luận xã hội Đoàn Văn Vươn bảo vệ được tài sản. Dầu vậy ông Vươn vẫn phải đi tù. Còn (những) người lạm dụng pháp luật, như ông đại tá Đỗ hữu Ca, (chắc phải là đảng viên) thì được thăng lên tướng và chuyển sang làm việc ở địa phương khác.
Khuyết điểm này (của pháp chế XHCN) đã làm cho bệnh "tham nhũng" trong xã hội VN trở thành kinh niên (chronique). Ai là đảng viên cũng đều có thể tham nhũng mà không bị trừng phạt (theo pháp luật). Tham nhũng ngày càng bành trướng, công khai, pháp luật nghiêm khắc tới đâu cũng vô phương chữa trị.
Khuyết điểm thứ ba, sự "thống nhất" của các quyền "hành pháp, lập pháp và tư pháp" đã tạo nên phe nhóm "quyền lực-quyền lợi" trong xã hội.
Trở lại vụ án Đoàn Văn Vươn, ta thấy phe nhóm được cấu kết từ cá nhân có quyền lực cao nhứt. Những kẻ thủ phạm lạm dụng quyền lực được cá nhân này "chống lưng". Do dư luận xã hội phản đối quá mức, chẳng đặng đừng người "có quyền lực cao nhứt" lên tiếng vuốt đuôi, xoa dịu dư luận. Cuối cùng, kẻ phạm tội thay vì ngồi tù thì được thăng chức cao hơn. Còn nạn nhân thì vào tù ngồi bóc lịch.
Pháp chế XHCN mục đích như vậy là để bảo vệ đảng viên. Cấp trên bao che cho cấp dưới. Dân tình oan ức mà không có luật pháp nào bảo vệ. Người dân bỏ xứ mà đi thì cũng hợp lý thôi.
Mạng internet trong chừng mực trở thành "cứu tinh" của nhân dân VN, đóng vai trò kiểm soát (cách thực thi) quyền lực (cho đến khi nó vẫn chưa bị "thống nhất" vào tay của đảng).
Mà ảnh hưởng thực sự của "dư luận" cũng rất "vô chừng".
Trong xã hội đã có hàng vạn, hàng triệu vụ án tương tự. Người dân nào (vô phúc) có của cải, có mảnh đất ở vị trí "đắc địa", thì người dân đó có triển vọng sớm trở thành "dân oan". Ngay cả những người gia đình "liệt sĩ", đã từng hy sinh cho đảng, cũng như đóng góp nhiều cho đất nước.
Khuyết điểm nội tại của "pháp chế xã hội chủ nghĩa" là pháp luật bảo vệ quan chức tham nhũng chớ không nhằm diệt trừ tham nhũng.
Hôm trước tôi có viết bài về "nhà nước pháp quyền xã hội chủ nghĩa".
Về nội dung, nhà nước mà VN đang xây dựng không phải là một nhà nước mang nội hàm của "Etat de Droit" hay "Rule of law", là các khái niệm dân chủ tự do về mô thức xây dựng nhà nước.
Nhà nước pháp quyền xã hội chủ nghĩa VN (mà đảng đang xây dựng) là một "tổ chức quyền lực", pháp luật là nhằm củng cố quyền lực giai cấp lãnh đạo, chớ không nhằm xây dựng một "trật tự pháp luật", theo như bản chất tự tại của các nhà nước pháp trị (Etat de Droit - Rule of Law) ở các xứ dân chủ tự do.
Mọi quyền lực nhà nước pháp quyền XHCN không phục tùng vào pháp luật như một nhà nước pháp trị (Etat de Droit - Rule of Law).
Bởi vì, theo Marx và Angels, "nhà nước" chỉ là một "công cụ bảo vệ giai cấp":
"nhà nước là tổ chức chính trị của giai cấp đang thống trị về kinh tế, nhằm bảo vệ trật tự đang có và đàn áp sự phản kháng của giai cấp khác."
Nhà nước pháp quyền xã hội chủ nghĩa VN hiện nay thể hiện 100% ý nghĩa nhà nước của Mác. Nó chỉ là một công cụ để bảo vệ giai cấp. Giai cấp ở đây là giai cấp có "thẻ đỏ".
VN không thể nhập nhằng mãi khái niệm "nhà nước" của Marx-Angels và "nhà nước" dân chủ tự do. VN có thể sẽ trả giá rất đắt trong tương lai.
Khi gia nhập TPP, người ta sử dụng "luật quốc tế" để phân xử những tranh chấp, lãnh đạo (đảng viên CSVN) không thể núp dưới "quy trình" hay "lỗi hệ thống" để trốn trách nhiệm.
Ông Trọng được đề nghị làm TBT lần nữa vì ý định muốn "diệt trừ tham nhũng". Điều này cần được ủng hộ vì không có quốc gia nào có thể phát triển mà nạn tham nhũng hoành hành.
Nhưng trong một chế độ "hiện đại", người ta dùng "pháp luật" để cai trị, để diệt trừ tham nhũng, chớ không thể là "đạo đức".
Các nước Á Đông, có văn hóa tương đồng với VN, phát triển mạnh như Nhật, Nam Hàn, Đài Loan, Singapour... đều là các quốc gia "pháp trị", luật pháp nghiêm minh áp dụng cho mọi người, tự hạ dân cho tới cấp lãnh đạo (chớ không phải là đức trị).
Đạo đức là một phạm trù rất tương đối, nó có thể là mẫu mực cho xã hội này nhưng nó có thể là "tội phạm" ở xã hội khác.
Nhà nước hiện đại không ai nhắc tới đạo đức mà người ta chỉ quan tâm là mọi người có bình đẳng trước pháp luật hay không?
Nhà nước nào cũng dùng pháp luật để cai trị. Điều cốt lõi là nhà nước này có phục tùng pháp luật hay chế ngự pháp luật ?
Nếu phục tùng pháp luật, đây là chế độ "pháp trị - rule of law". Ngược lại, như VN hiện nay, đó là chế độ "dụng pháp trị - rule by law".
Tức là ý muốn "diệt trừ tham nhũng" để xây dựng một quốc gia VN giàu mạnh (của ông Trọng) có đạt được hay không, là có xây dựng được "nhà nước pháp trị" hay không ?
Những hình thức như Thủ tướng lên tiếng can thiệp, bí thư nhập cuộc... đều không nói lên điều gì, ngoài mục tiêu mị dân.
Người dân cần pháp luật phải được thưc thi công bằng cho mọi người. Tức cần "công lý" chớ không cần những lời chim chóc đạo đức giả.

jeudi 21 avril 2016

Cử tri kiến nghị kiện cái gì ở Hoàng Sa và Trường Sa ?

Báo chí đăng tải "cử tri 15 tỉnh thành đề nghị kiện Trung Quốc về vấn đề Biển Đông". Nguyên nhân là do “thái độ bức xúc đối với những vi phạm của Trung Quốc ở Biển Đông, nhất là hành động xây dựng đảo nhân tạo tại Trường Sa và Hoàng Sa, đánh bắt cá trên vùng biển Việt Nam, tấn công tàu cá ngư dân Việt Nam”.

Theo tôi, vấn đề kiện tụng cần phải cân nhắc lại cho kỹ, vì hệ lụy của vụ kiện rất lớn. Kiện thì có thắng có thua. Nếu VN thắng kiện, VN đạt những điều gì hoàn toàn không ai xác định được. Vì kết quả tùy thuộc vào thiện chí của TQ có muốn thi hành lệnh Tòa hay không. Nếu VN thua, thiệt hại sẽ rất lớn. VN không chỉ có thể mất vĩnh viễn HS và TS cho TQ, mà còn thiệt hại phần lớn vùng biển Kinh tế Độc quyền của VN (200 hải lý tính từ đường cơ bản).

Kiện tụng là một vấn đề thuộc về chuyên môn. Ý kiến của người dân, cho dầu là số đông, nhưng số đông không đồng nghĩa là "đúng".  

Câu hỏi đặt ra là VN kiện TQ về cái gì ?

Theo ý kiến của cử tri (mà báo chí dẫn lại ở trên), là kiện về các việc 1/ "xây dựng đảo nhân tạo", 2/ "đánh bắt cá trên vùng biển VN" và 3/ "tấn công tàu cá của ngư dân VN".

Nếu chỉ dựa lên những ý kiến này, thiển ý của tôi, việc đi kiện đồng nghĩa với cuộc  phiêu lưu bất định.

Bởi vì trước hết VN phải chứng minh các điều: 1/ Các đảo HS và TS mà TQ đã hay đang xây dựng thuộc chủ quyền của VN. 2/ Bằng chứng về TQ đánh cá trên vùng biển của VN. Và 3/ các bằng chứng TQ tấn công tàu cá của VN.

Điều 1, VN chỉ có thể kiện TQ lý do họ xây dựng đảo nhân tạo khi VN chứng minh được rằng các bãi đá mà TQ đang xây dựng thuộc chủ quyền của VN. Bởi vì không có luật nào cấm TQ xây dựng các đảo nhân tạo trong vùng biển, hay trên các bãi đá thuộc chủ quyền của họ.

Trên phương diện pháp lý, các bằng chứng từ phía TQ đưa ra trên diễn đàn LHQ nhằm chứng minh chủ quyền của họ ở HS và TS, như công hàm 1958 hay các bản đồ, sách giáo khoa... đã khiến lập luận chủ quyền của VN yếu đi.

VN hiện nay vịn vào sự "liên tục quốc gia" để chứng minh chủ quyền của VN tại HS và TS.

Vấn đề là VNDCCH, sau 1954, luôn quan niệm thực thể chính trị VNCH ở miền Nam là "Ngụy". 
Cuộc chiến 54-75 là cuộc chiến "giải phóng" đánh Mỹ cứu nước. Chính phủ hợp pháp ở miền Nam, theo quan niệm của VNDCCH, là chính phủ MTGPMN. Như vậy, trên phương diện "liên tục quốc gia", có một khoảng thời gian "bất định", từ 1954 cho đến khi MTGPMN thành hình 20-12-1960.

Trong khoản thời gian này chính phủ nào của VN "quản lý" HS và TS ?

Nếu VNDCCH quan niệm chính phủ VNCH là "ngụy", "tay sai đế quốc Mỹ" thì chủ quyền của HS và TS khoảng thời gian "bất định" này sẽ giải thích ra sao?

Một số lập luận cho rằng sau 1975 CHMNVN kế thừa di sản VNCH.

Ta tạm chấp nhận như vậy.  Vấn đề là quốc gia tên gọi CHXHCNVN không thể cùng lúc kế thừa hai di sản đối nghịch : VNCH và VNDCCH.

VNDCCH nhìn nhận chủ quyền của TQ qua các bằng chứng như công hàm 1958, các bản đồ, các tập giáo khoa... Trong khi tư cách pháp nhân của VNCH bị VNDCCH phủ nhận đồng thời chủ quyền của VNCH tại HS và TS thì bị TQ chống đối.

Vì vậy, ở điểm 1, với tình trạng pháp lý hiện nay, đi kiện TQ vì "Các đảo HS và TS mà TQ đã hay đang xây dựng thuộc chủ quyền của VN" là phiêu lưu. VN không có hy vọng thắng. Mà thua thì mất hết HS và TS.

Điểm 2, kiện TQ vì tàu TQ "đánh bắt cá trên vùng biển VN".

Vấn đề là VN phải chứng minh các vị trí mà tàu TQ đánh cá thuộc quyền quản lý của VN (theo luật Biển 1982).

Điều này không dễ dàng chứng minh, nếu các tàu của TQ đánh cá trong khu vực "chồng lấn", do hệ quá các "hứa hẹn" của lãnh đạo VN trong quá khứ, hay do hệ quả hiệu lực EEZ của các đảo HS và TS.  

Cần nhắc lại là báo chí VNDCCH, thời thập niên 60 của thế kỷ trước, đã có nhiều bài viết nhìn nhận vùng biển HS thuộc về TQ.

Cũng cần nhắc lại, nghi vấn TBT Lê Khả Phiêu đã nhìn nhận có VN "3 vùng biển tranh chấp" với TQ. Tức là, đối với lãnh đạo CSVN, vùng biển TS là vùng "có tranh chấp".

Bây giờ kiện cái gì nếu tàu đánh cá của TQ hoạt động ở các khu vực "có tranh chấp" đó?  

Đi kiện với những điều kiện như vậy là pháp lý hóa việc "tranh chấp". Hệ quả việc này là "chia hai" các vùng biển có tranh chấp với TQ.

Dĩ nhiên khu vực biển HS thì không có tranh chấp. Lập trường của lãnh đạo CSVN thể hiện qua công hàm năm 1958, hay các bài báo đăng trên Nhân Dân năm 1965... đủ để chứng minh việc này.

Điểm 3 TQ "tấn công tàu cá của ngư dân VN".

VN chỉ có thể kiện TQ với nhiều phần thắng nếu trở lại vụ giàn khoan HD 981 của TQ cắm trên thềm lục địa của VN vào tháng 5 năm 2014. VN có thể có những bằng chứng không thể chối cãi đểi kiện và đòi TQ bồi thường. Vấn đề là "thời gian tính", bây giờ các nạn nhân của vụ này có thể đi kiện được nữa hay không?

Mặt khác, ngoài vụ "tấn công tàu VN" trong vụ giàn khoan HD 981, VN khó có thể chứng minh được các vụ khác, TQ tấn công tàu của VN ở trên vùng biển của VN. Trong khi tàu bè của VN thường xuyên bị nhà nước Indonesia phá hủy do nạn đánh cá lậu.

Vì vậy, theo tôi, kiến nghị của cử tri, với tình hình chính trị hiện nay, VN không thể thắng kiện.
Toàn bộ hồ sơ pháp lý về chủ quyền của VN tại HS và TS là dựa lên VNCH. Trước quốc tế, VN đã ra Bạch thư, hay ra các công hàm phản biện, đều dựa lên VNCH.

Nhưng trên thực tế, những hành vi của dân chúng, cho dầu vô tội vạ, nếu thấy có liên quan đến VNCH đều bị nhà nước CSVN trừng trị.

Các vụ như anh thanh niên tên Nguyễn Viết Dũng, chỉ vì mặc áo "giống như quân phục VNCH", hay vụ em Nguyễn Mai Trung Tuấn mặc áo có thêu cờ VNCH, hay vụ hai phụ nữ phất cờ VNCH trước tòa Lãnh sự Mỹ... đều bị tòa án CSVN kết án nặng nề.

Các việc này cho thấy nhà nước CHXHCNVN hôm nay vẫn xem đống tro tàn của quá khứ VNCH là kẻ thù cần phải tiêu diệt.

Anh lấy tư cách gì để "kế thừa" di sản từ một kẻ mà anh luôn xem là "kẻ thù"?

Anh chỉ có thể "cướp" những gì kẻ thù anh có nhưng anh không thể "kế thừa" của cải của người này.

Vì vậy, việc kiện tụng, theo tôi, VN chỉ có thể thắng TQ trước Tòa quốc tế nếu quốc gia VN hôm nay kế thừa danh nghĩa của VNCH. Mà việc kế thừa không phải nói bằng miệng, mà phải thể hiện bằng hành động cụ thể.

Tôi đã đề nghị các hành động cụ thể như giải pháp hóa giải công hàm 1958 cũng như các phương pháp kế thừa thông qua việc "hòa giải quốc gia" (hay hòa giải dân tộc, tùy cách gọi).


Do đó, thay vì kiến nghị "đi kiện TQ", theo tôi, cử tri nên kiến nghị việc "hòa giải quốc gia" để việc kế thừa VNCH được thể hiện. Mà hành vi cụ thể trước mắt là vận động thả tất cả tù chính trị cũng như những tù nhân mà tội của họ có liên quan đến VNCH, như cậu bé Trung Tuấn và các phụ nữ phất cờ VNCH trước Tòa lãnh sự Mỹ ở Sài Gòn.

jeudi 14 avril 2016

Về cái bánh chưng hai tấn rưởi.

Nghe nói dân Sài Gòn vừa làm cái bánh chưng nặng 2,5 tấn để cúng quốc tổ Hùng Vương. Không biết mục đích làm cái bánh "khủng" này là nhằm "phá kỷ lục" hay để cúng các vua Hùng ?

Nếu để "phá kỷ lục", theo lối "tô hủ tiếu lớn nhứt", "đòn bánh tét dài nhứt"... thì kệ. Ai ở không, có tiền, muốn nối tiếng... thì cứ việc làm. Bởi vì cái "danh" cũng có đôi ba đường, "danh thực" và "danh hảo".

Ai làm chuyện gì thì kệ người ta.

Nghĩ tới nghĩ lui, lại bái phục má tôi. Nếu tính ra của cải và công sức, mỗi năm má tôi có thể mướn nhân công làm cả chục cái bánh chưng đại loại như vậy. Nhưng bả không làm. Hàng năm má tôi mướn xe chở gạo về quê bố thí, nhân các dịp tết, thanh minh... Những lúc lụt lội, hán hán (như những ngày hôm nay) thì cũng có những chuyến xe "đột xuất" chở gạo đi cho. Tiền phong bì (cho nhà nghèo), tiền xe chuyên chở, tiền mướn nhân công, tiền gạo... đều xuất ra từ túi của má tôi. Mà hầu hết người nhận, không ai biết mặt mũi má tôi là ai, tên gì, ở đâu... Mọi người chỉ biết ông tài xế, những người đi phát gạo.

Nói tới má tôi mà không nói tới bà dì, chị ruột của má tôi, là bất công.

Bà dì tôi, con cái đều đi Mỹ, mỗi tháng tụi nó gởi về cho bà "tiền trầu cau" xài khoảng 1.500 đô một tháng. Mấy đứa nó cũng cất cho bà dì một cái nhà (to đùng) và một cái chùa nho nhỏ để bả làm bố thí. Vụ này trước kia có "lên báo nhà nước". Vấn đề là, bây giờ thì bà dì tôi phải bỏ nhà, bỏ luôn chùa để đi nơi khác. Nhờ "lên báo nhà nước", "lưu manh" lưu lạc đâu từ miền Bắc, ngày đêm tụ tập trước chùa đòi tiền.

Nhưng mà gia đình tôi có lối hành sử rất lạ. Những thằng "lưu manh" đòi tiền, theo lối "bôi trơn", là nhứt định một cắc cũng không cho. Nhà cửa, chùa chiềng cất lên, chẳng thà bán rẻ. Dì tôi và má tôi hiện vẫn còn làm từ thiện, nhưng từ thiện nặc danh, để khỏi bị bọn "chó" hạch sách.

Trở lại cái bánh chưng hai tấn rưởi. Tôi e rằng không có "quốc tổ" nào chứng giám hết cả. Mà nếu có, cả họ nhà "quốc tổ", 18 đời vua Hùng cùng tất cả con cháu sống lại, "ăn" cũng không hết.

Trong khi dân miền Nam bị hạn hán, cuối năm nay không biết có bao nhiêu nhà sẽ đi làm ăn mày? có bao nhiêu nhà trai phải bán thận, gái phải bán trinh để kiếm lấy cái ăn ?

Hai năm trước tôi có bàn ngắn viết về "quốc tổ".

Trở lại "vấn đề" quốc tổ.

Quốc tổ không phải là người "đẻ" ra dân tộc mà là người "dựng" lên đất nước. Quốc tổ chớ đâu phải tiên tổ. Quốc ở đây là nước.

Người dân tộc gốc Hmong, gốc Nùng, Dao, Thái... ở thượng du Bắc Việt; người dân tộc gốc Ba Na, Hrê, Mnong... ở Tây nguyên; người Khmer ở miền Nam, người Chăm ở Phan Rang... có phải là người Việt hay không ?

Những người thuộc các dân tộc nói trên đều là công dân Việt (có quốc tịch Việt Nam). Những dân tộc này (một số)... đã sinh sống, an cư lạc nghiệp ở địa phương đó trước cả vua Hùng lập quốc.

Mới đây, báo chí đăng tải tin mới khai quật được di tích người "Việt cổ" ở An Khê (Bình định), nghe nói niên đại là 80.000 năm.

Nếu cho đây là di tích "Việt cổ", thì "nước" của vua Hùng chỉ thuộc hàng cháu chắt, ít ra 100 đời.

Nước Văn Lang (của vua Hùng) chỉ mới lập sau này. Trước đó tổ tiên người Việt cũng đã có "nước" (văn hóa Phùng Nguyên, Đông sơn v.v... ; nhà Hồng Bàng, nước Xích Quỹ...)

Cúng quốc tổ Hùng vương mà không cúng những quốc tổ khác, là bất công.

Khi nói "quốc tổ" VN là vua Hùng, thì "nước" của vua Hùng này chỉ ở châu thổ sông Hồng mà thôi ! Vấn đề "nước" của vua Hùng đã mất vào tay người Tàu cả ngàn năm. Sau 1 ngàn năm, đất nước đó còn lại cái gì ?

Cũng vậy, đất nước từ đèo Ngang trở vô Nam đâu phải nước của vua Hùng ?

Mà nếu ta xét lại trên phương diện lịch sử và địa lý, đến thế kỷ 15 đất Bình định vẫn còn là đất Chiêm.  

Chúng ta (người Việt gốc) vui chơi, mừng ngày giỗ vua Hùng. Trong khi một bộ phận lớn công dân Việt, người gốc Chàm, gốc Miên, gốc Hoa, gốc Tày, gốc Nùng, gốc Thái.... đứng ngoài cuộc.

Ngay cả những người miền Trung, miền Nam... ông tổ của họ nhứt định không phải vua Hùng. Ông Tổ của họ là các chúa Nguyễn, các vua triều Nguyễn v.v...

Vùng đất cao nguyên chỉ mới được Pháp sáp nhập vào VN vào đầu thế kỷ 20.

Người trong cuộc càng vui chơi, người ngoài cuộc càng xa cách.

Vì vậy cần tương đối hóa ý nghĩa của ngày "giỗ tổ". Không phải khi ông Hồ nói "các vua Hùng có công mở nước, bác cháu ta cùng nhau giữ nước" thì chuyện "mở nước" của vua Hùng là đúng.

Suy nghĩ như ông Hồ, cũng như ông Trọng ngày nay: "TBT phải là Bắc kỳ, biết lý luận", mọi chức vụ đảng, nhà nước đều giao cho dân Bắc kỳ, thì chất keo liên kết giữa những người dân sống trong một nước sẽ không còn.

Muốn giữ được chất keo đoàn kết các dân tộc Việt thì cần phải tương đối hóa quan niệm "quốc tổ" cũng như phải xét lại chính sách "tập quyền" của dân Bắc kỳ.

Có ngày giỗ "quốc tổ" là đúng. Mà người việt Nam có nhiều "quốc tổ" chứ không phải chỉ có vua Hùng.

Ngô Quyền cũng là một vị "quốc tổ", vì đã dành lại độc lập cho dân Việt sau 1 ngàn năm đô hộ.
Gia Long, Minh Mạng... cũng là những vị "quốc tổ". Nếu không có những vị vua này thì đất nước VN chỉ ngừng ở Đèo Ngang.

Nếu tôn vinh, thờ phụng vua Hùng mà không tôn vinh những người có công mở nước và dựng nước, như Ngô Quyền, Gia Long, Minh Mạng... ta thấy có công bằng hay không ?


Và nếu tất cả quyền lực quốc gia đều tập trung vào dân gốc Bắc kỳ, liệu nhà nước này có chính đáng hay không ?

mardi 12 avril 2016

Về chuyến (dự trù) viếng thăm VN của Obama...

Ông Phó thủ tướng kiêm bộ trưởng bộ Ngoại giao Phạm Bình Minh mới trả lời phỏng vấn báo chí về chuyến công du Việt Nam của tổng thống Mỹ Obama dự trù vào cuối tháng 5. Nghe lời ông thì có vẻ chuyến thăm của Obama đã chắc ăn như "đinh đóng cột".

Theo tôi, nếu Obama là một người biết tuân thủ nguyên tắc, chắc chắn ông sẽ hủy bỏ chuyến công du VN vào cuối tháng 5 tới.

Những bằng chứng vừa qua về đàn áp, chà đạp nhân quyền, bắt bớ, tuyên án những người khác chính kiến với những bản ản nặng nề... cho thấy nhà nước VN không hề tôn trọng những giá trị cơ bản nhứt về quyền con người đã được hiến chương LHQ qui định. Quan niệm về nhân quyền giữa chính phủ Mỹ và VN hiện hữu những mâu thuẩn lớn. Nhà nước VN vẫn còn giữ khoảng cách rất dài giữa sự hứa hẹn, hay cam kết qua các công ước quốc tế đã ký, với sự thi hành trên thực tế.

Các việc "đấu tố" những ứng cử viên QH vừa qua là bằng chứng về các việc chà đạp quyền công dân. Những vụ "tiếp xúc cử tri", lẽ ra phải do phía ứng cử viên tổ chức và triệu tập cử tri nhằm trình bày quan điểm và chương trình hành động của mình, thì lại do "dư luận viên" phường khóm đứng ra tổ chức. Theo nội dung các clips video đã được các ứng cử viên nạn nhân công bố trên mạng, thì cuộc "tiếp xúc cử tri" thực sự là một cuộc "đấu tố" thời cộng sản bán khai, hay là hành vi "ném đá" phạm nhân ở thời tiền sử. Các ứng cử viên bị dư luận viên đột lốt cử tri mạt sát, xúc phạm nhân phẩm, danh dự cá nhân. Dĩ nhiên đây là các hành vi phạm pháp nhưng nhà nước CSVN vẫn sử dụng thường xuyên như là một vũ khí nhằm bảo vệ chế độ.

Sai lầm lớn lao của TT Obama là đã tiếp đón TBT Nguyễn Phú Trọng vào tháng 5 năm ngoái cũng như việc nhìn nhận thể chế chính trị của VN. Obama đã vô tình bảo kê cho các hành động vô nhân của đảng CSVN trên chính người dân của mình.

Đây là những lý do quan trọng mà TT Obama phải cân nhắc lại.

Lý do khác, chính phủ vừa được thành lập ở VN, nói là "chính phủ lâm thời", mà thực ra là một chính phủ được lập nên bằng các việc vi phạm hiến pháp. Trên nguyên tắc luật học, đây là một chính phủ không "chính danh".

Nguyên tắc nền tảng của "Etat de droit - nhà nước pháp trị" (mà Việt Nam dịch là nhà nước pháp quyền) thì "luật có giá trị cao nhứt và tuyệt đối".

Đơn giản bởi vì "luật" thể hiện ý chí của dân tộc.

Vấn đề là người ta áp dụng "luật" như thế nào ?

Cách thông thường, người ta "dựa vào luật" mà hành sử. Công dân trong một nước phải tôn trọng luật pháp.

Thí dụ, về luật đi đường, người ta không thể vượt đèn đỏ, đi ngược chiều hay chạy quá tốc độ... Các hành vi này bị xem là vi phạm pháp luật.

Hiến pháp VN, điều 4 qui định đảng CSVN là "lực lượng lãnh đạo nhà nước và xã hội". Điều này thể hiện trên thực tế (từ khi VNDCCH lập quốc đến nay), tất cả nhân sự trong bộ máy nhà nước VN đều là đảng viên đảng CSVN. Mọi quyền lực của quốc gia tập trung vào tay đảng.

Nhưng không phải vì vậy mà "một hay vài lãnh đạo" nào đó nhân danh "đảng" muốn làm gì thì làm. Bởi vì, ngay ở điều 4 cũng đã qui định "các tổ chức đảng và đảng viên phải hoạt động trong khuôn khổ Hiến pháp và pháp luật".

Đảng là một "tổ chức chính trị". Ý chí của đảng là ý chí của toàn thể đảng viên, toàn thể nhân sự TƯ, hay ý chí của nhân sự BCT ?

Ý chí của đảng, nếu có, thành lập chính phủ mới, chỉ là ý chí của một vài nhân sự trong đảng mà thôi.
Vấn đề là những người này phải "hoạt động trong khuôn khổ Hiến pháp và pháp luật".

Hiến pháp, các điều 74 và 88 qui định Quốc hội có quyền "miễn nhiệm" chủ tịch nước và thủ tướng.
Nhưng các điều luật này sẽ được áp dụng trong các trường hợp nào ?

Thí dụ trên, về luật giao thông. Người ta chỉ áp dụng luật khi có dấu hiệu (vì còn phải chứng minh) phạm luật.

Nguyên tắc cơ bản về luật, một điều luật chỉ được áp dụng khi luật này bị vi phạm, hay đã hội đủ những điều kiện để thi hành điều luật.

Quốc hội đã "miễn nhiệm" Chủ tịch nước Trương Tấn Sang, sau đó là Thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng, rõ ràng là không  lý do. Quí ông này chưa hề "từ nhiệm" cũng như không hề vi phạm một điều gì để quốc hội có thể ra biện pháp "miễn nhiệm".

Áp dụng luật khi điều luật này không (hay chưa) hội đủ điều kiện để thi hành là vi hiến.

Obama có thể nào công du sang Việt Nam để bắt tay với một ông tướng Công an, tiếm danh chủ tịch nước, trong lúc bàn tay ông này vẫn còn đang nắm một cái còng ?